.
Rước họa vào thân vì ham vợ đẹp
Lấy được vợ đẹp, bạn bè bảo tôi sướng, mà công nhận lúc đó tôi thấy hãnh diện thật, vì đàn ông ai chẳng khao khát điều đó. Bởi thế mà bất chấp sự ngăn cản của mẹ, tôi vẫn quyết cưới em bằng được. Có ai ngờ, tôi đi rước họa vào thân.
Mẹ, xin đừng đánh cô ấy, con đau!
Mặc cho ánh nắng chói chang, thời tiết nóng bức, tôi đi dọc trên con đường một cách vô định. Chẳng cần biết con đường này sẽ đi về đâu, sẽ gặp những ai, khi không có em, mọi thứ dường như vô nghĩa.
Tui với nó
Nó lớn hơn tui một tuần. Ngày mà má nó được gia đình đón về từ bệnh viện sau khi sanh, cũng là lúc má tui nhập viện đau bụng đẻ. Má nó kể, lúc đó má nó còn nắm tay má tui an ủi: 'Ráng sanh đứa nhỏ cho mẹ tròn con vuông rồi sau này tui với bà mần
Hợp Đồng Tình Yêu
Anh và nó là 2 con người hoàn toàn trái ngược nhau. Anh cao và gầy – nó béo lùn. Anh ít cười – nó suốt ngày cười toe toét. Anh học lưu ban 1 năm – nó là học sinh gương mẫu và giỏi nhất khối. Anh lớn hơn nó 2 tuổi, nhưng làm bạn của nó, vì lí do vô
Tình yêu tuổi học trò
Đối với tôi, tình yêu tuổi học trò là thứ gì đó thật đẹp, thật trong sáng, hồn nhiên và thật khó quên
Nợ má đóa hoa hồng và một cái ôm
Nàng hoa hôm nay đang phơi phới tỏa hương sắc trên khắp các nẻo đường. Trong một căn gác nhỏ của Sài Gòn, một cô gái đang rúc mình sau những bon chen. Cô cố viết cho xong bài để gửi rồi sẽ điện thoại về nhà nói chuyện với má.
Điểm tựa gia đình cho con
Tháng 3 đang miệt mài trôi đi trong khắc khoải và nhiều trăn trở mỗi nhịp thở về đêm, rồi cũng sẽ vụt qua nhanh chóng.
Những câu chuyện ngớ ngẩn và hài hước có thật
Người phụ nữ lúc nãy đi ngang qua chỗ tôi và cậu bạn người Pháp, bà ta vẫn mặc đồ ngủ, tóc vẫn bù xù bước đến chỗ chị bán cháo lòng hô to: 'Múc một tô cháo cho chó ăn!'.
Làm mới mình, đâu có gì khó!
Những mục tiêu càng nhỏ thì càng dễ đi tới, hãy đi từ những cái nhỏ nhặt cho đến những cái lớn lao.
Chuyện gia đình tôi
Câu chuyện, nổi niềm của tác giả, một cô học trò nhỏ ắt hẳn sẽ khiến người đọc lắng đọng nhiều cảm xúc...
Những thiên tài đơn độc
Bài viết này mình sẽ dành tặng cho những ai đã, đang và sẽ là một 'Thiên tài đơn độc' trong cuộc sống sắp tới.
Có một nỗi lòng như thế!
Cuộc sống khấm khá hơn cũng là lúc con người biết sợ nhau hơn. Khi đó người ta sẽ biết đến bản thân nhiều hơn là gởi tấm lòng của mình cho gió cuốn đi.
Linh hồn của loài cây
Khi bạn mệt mỏi, hãy nuôi một cái cây như nuôi một hi vọng. Rồi bạn cũng tâm sự với nó khi bạn buồn, nó sẽ lắng nghe bạn nói, nhìn bạn buồn, chẳng cần làm gì nhưng bạn sẽ cảm thấy không thể thiếu nó.
Viết cho chị, người luôn sống vì hôm nay…
Những gì chị làm, những bài viết chị đã viết, hãy thổi cả tâm tình, cả tâm hồn vào chúng chị nhé! Để một ngày khi chị, em và nhiều người có cơ hội nhìn lại, chúng ta sẽ không bao giờ phải hối hận vì những gì đã làm.
Nỗi buồn chậm rãi
Đã gọi là đam mê thì tôi không vứt bỏ được, dù ai đó có bảo tôi sống vì tiền thì tôi cũng gật đầu đồng ý thôi...