Nợ má đóa hoa hồng và một cái ôm
Nợ má đóa hoa hồng và một cái ôm, 37123, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
Không phải cứ vào những dịp lễ lộc thì mới nhớ đến má theo trào lưu của xã hội. Má luôn ở trong tim của tôi! Ai cũng chỉ có một bà mẹ trên đời. Má tôi bình thường lắm, giản dị lắm và quê mùa lắm. Suy nghĩ của má chỉ quẩn quanh bên gia đình với chồng con, nương rẫy rồi buôn bán. Rất hiểm khi má sắm sửa, chăm chút cho bản thân mình, chỉ vài bộ đồ đơn giản, mái tóc thì mấy tháng mới cắt ngắn một lần.
Rất nhiều lần, tôi cầm đôi bàn tay má mà ứa nước mắt. Đôi bàn tay đen đúa, thô kệch chai sần không còn thấy rõ đường chỉ tay. Thế mà trong đó chứa đựng cả những lam lũ nhọc nhằn từ thời má còn con gái. Ngày xưa, nhà ngoại nghèo nên má chỉ được học tới lớp 3, mặt chữ còn chưa rành. Từ lúc còn nhỏ, cứ 3 giờ khuya má đã phải dậy sớm để gói bánh bột mì, bánh ít để mang ra chợ bán. Vì thế má tôi là một thợ làm bánh cừ khôi rất ngon luôn đấy.
Má của tôi quanh năm đầu tắt mặt tối quanh những giàn bầu, giàn bí, khóm rau...để có cái mà bán vào những bữa chợ sáng.
Ngày tôi còn nhỏ, má còn vất vả hơn bây giờ nhiều lắm. Má rất hiếm khi được an giấc. Gà còn chưa gáy là má đã ra vườn hái rau, củ, quả để 4 giờ sáng chạy ra chợ bán. Có những ngày trời trở lạnh má phải co ro ra vườn khi sương mù còn quánh đặc. Những buổi đêm của má cứ như vậy kéo dài suốt mười mấy năm trời.
![]()
Má đang tưới vườn sương sâm - Ảnh: Hồng Tâm
Cái ngày tôi lên Sài Gòn thi Đại học, má tôi nấu cho một cà mên cơm và măng kho để có cái mà ăn trên xe vì "Sài Gòn cái gì cũng mắc con à!" Từ nhỏ má đã dạy cho tôi tính tự lập, tự đạp xe đến trường từ năm lớp 2, đi học về tự giặt quần áo rồi phụ lau nhà, rửa chén, đưa em đi học...Vì thế mà mấy năm làm sinh viên tôi không quá khó khăn với việc thích nghi với cuộc sống xa gia đình. Tôi có thể tự lo cho bản thân mình để má yên tâm khi con gái đi học xa.
Chữ nghĩa của má rất ít, tên mình còn viết nguệch ngoạc chẳng rõ nhưng mỗi lần tôi đạt thành tích trong học tập có giấy khen là má mừng lắm, má kêu ba đóng đinh lên tường rồi treo bằng khen của tôi cho má nhìn hằng ngày.
Người đàn bà quê ấy chưa bao giờ biết nghĩ cho mình. Có những lúc nhà túng thiếu má mua cho hai đứa con phần bánh mì thịt buổi sáng còn má thì cạo ít cơm nguội tối hôm qua còn ăn rồi ra đồng làm.
Chưa bao giờ má được nhận một cành hoa hồng nào từ con. Không hiểu vì sao đứng trước má con lại ngượng miệng nói những lời yêu thương, làm những điều cảm động. Mặc dù, những ngày sống xa quê, đêm về con rất nhớ má nhưng dường như có một vật cản nào đó làm cho con không thể chạy lại ôm má thật chặt và hôn lên mặt má.
Lần sau có dịp về nhà, tôi sẽ làm những gì mình muốn để tặng cho người phụ nữ của cuộc đời mình. Tôi sợ có một ngày mình sẽ hối hận vì những gì mình chưa dám làm.
Sưu tầm
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.