Điểm tựa gia đình cho con
Điểm tựa gia đình cho con, 37122, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
Đứa con gái nhỏ của Ba Mẹ vẫn đang mỉm cười thật hiền trước những lo toan bận bịu của công việc và trách nhiệm, muốn sống bao dung hơn một chút mà thấy lòng còn nhiều lấn cấn, vướng bận bao điều không thể tỏ bày cùng ai. Những tất bật hối hả cuốn mình đi trước dòng đời nước lũ ngăn đường…Con gái nợ Ba Mẹ những lời thật lòng đáng thương…
![]()
Tháng 3 đeo đuổi những khát vọng còn dở dang, đau đáu tìm lại điều gì đã mất vào hư vô xa lắm để thêm một chút nữa ngóng chờ và mong mỏi. Cũng sắp hết một chặng đường dài, con gái chưa bao giờ để Ba Mẹ thôi lo lắng về mình.
Kì thực tập tốt nghiệp đánh dấu bước chuyển chính thức bước vào đời của con gái. Vậy mà lòng vẫn chẳng yên bởi những trục trặc xuống lên. Nếu không nỡ trách mình bất tài vô dụng thì đành đổ cho số phận sao cứ mãi chông chênh. Từ nhỏ đến lớn, mình chưa bao giờ có duyên với các cuộc thi, nếu không muốn nói là luôn gặp xui xẻo cho những dấu mốc quan trọng ấy trong khi sức học không hề tệ…Và những lúc ấy, mình cảm thấy Ba ốm đi nhiều và nụ cười của Mẹ chẳng còn tươi.
Có một dạo, thật sự rất sợ gặp ánh mắt lo lắng của Ba, những lời hỏi han trong bữa cơm ân cần của Mẹ sau những buổi đi làm về khiến mắt mình đỏ hoe mà chẳng biết giấu chúng vào đâu. Vậy nên tập cho mình nói câu: “con ổn”, miệng thì cứ bịa ra những câu chuyện vui vẻ mà huyên thuyên với Ba Mẹ trong khi lòng cảm xúc lại muốn vỡ òa…
Nhìn những người bạn đồng trang lứa, họ xa nhà, xa quê, một mình bươn chải ở chốn thị thành. Vậy mà, họ vẫn đứng vững như bóng cây cổ thụ chẳng sợ gió bão đường dài. Mình may mắn hơn họ, muốn làm một điều gì đó ý nghĩa, nhưng rồi chợt hiểu ra mình quá nhỏ bé, để ước mơ và cố gắng hơn, sống có ý nghĩa hơn, chỉ cần lòng mình luôn ấm, trái tim vẫn nồng hậu và nhân từ với cuộc sống này. Ai cũng đều phải hy sinh và chịu đựng một chút, dẫm đạp lên chông gai, lên dèm pha với những ánh nhìn hoài nghi để vươn tới thành công. Ít nhất, cũng đủ lớn để khiến Ba Mẹ không phải lo lắng cho mình.
![]()
Lần đầu tiên đi qua những nỗi đau mà không cần phải chạy trốn, nếm từng chút một vị mặn mòi không chỉ bằng nước mắt, lòng thôi chát chúa cũng là lúc mỉm cười thanh thản, như trong đáy mắt long lanh có hình bóng Ba Mẹ đợi mình ở cuối con đường. Đã đi thì sẽ đến và muốn đến trước hết phải bước đi, nước vẫn chảy qua cầu suốt bao nhiêu năm tháng dài không mệt mỏi và chẳng thể nào cạn kiệt. Như tình yêu thương của Ba Mẹ dành cho con gái là mãi mãi, và để con gái biết được rằng: Dù cuộc đời có đối xử với con thế nào, vẫn còn gia đình là điểm tựa vững chắc cho con suốt cuộc đời…
Sưu tầm
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.