Những thiên tài đơn độc
Những thiên tài đơn độc, 37119, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
Đăng bởi
Nguyễn Thu Hương
| 09/05/2015 | 496
Bài viết này mình sẽ dành tặng cho những ai đã, đang và sẽ là một “Thiên tài đơn độc” trong cuộc sống sắp tới.
Lẽ ra mình sẽ chẳng viết nên những dòng này, nhưng vì mình nhận thấy đây cũng chỉ là những kinh nghiệm mà mình có được sau một quá trình hỗn độn dài dài với hàng tá cảm xúc rất khó chịu và thật sự rất khó tả.
Trong cuộc sống, bạn gặp rất nhiều người, những người đó đi qua cuộc đời bạn, có những người dừng lại ở cùng chung một sở thích, hợp cạ với bạn một mặt nào đó trong cuộc sống. Nhưng có những người luôn khiến bạn khó chịu, chau mày, nhăn trán… trong khi bạn luôn luôn phải tiếp xúc và chạm mặt với họ hàng ngày, hàng ngày và hàng ngày. Thậm trí là trong công việc, bạn phải luôn làm việc chung với họ và điều bạn quan tâm là cho dù bạn đã rất rất cố gắng như vẫn không hề tìm được một sự hòa hợp nào giữa bạn và họ. Bởi vì qua cách cư xử, thể hiện bản thân họ luôn cho rằng họ ở một vị trí cao hơn bạn rất nhiều. Mình tạm gọi họ là “Thiên tài đơn độc”.
Ngày xưa, mình cũng đã từng là “Thiên tài đơn độc”, mình đã tự cho là mình giỏi, mình khá xuất sắc và hầu hết việc gì mình đều có thể hoàn thành một cách tuyệt đối và hoàn hảo. Trong một thời gian chắc cũng phải tầm 2 năm trời. Ôi trời ơi! Mình đã từng nghĩ một mình mình có thể làm được mọi điều mà không cần nghe ý kiến của ai, đặc biệt là những người cùng tuổi. Khi làm việc nhóm mình luôn tỏ ra khó chịu khi phải làm chung với những người mà bản thân mình không ưa họ. Mình đã nghĩ rằng nếu phải làm chung với họ thì mình thà làm một mình và thậm trí là một cái đầu của mình có thể làm tốt gấp hai lần những người ấy. Mình thể hiện cái tôi rất lớn và đương nhiên mình phải nhận lại những gì mình đã thể hiện.
Khi làm bài nhóm dường như mình ôm hết mọi thứ! Lúc đầu mình khá hào hứng vì ý kiến của mình luôn là số một, nhưng sau một hồi làm việc mình chỉ thu lượm được thêm bực bội, mệt mỏi khi tập thể nhóm chẳng buồn đóng góp ý kiến. Có thể họ cho rằng mình giỏi thế nên có nói mình cũng không nghe đâu, hay họ ghét mình, ghét cái thái độ và kiến thức của mình, ghét khi mình làm trưởng nhóm và chỉ đạo. Ghét cái thái độ khó chịu của mình mỗi khi phân chia nhiệm vụ và mình đã hoàn toàn thất bại khi đảm nhiệm trọng trách của một người trưởng nhóm.
Bài thuyết trình kết quả không cao, bạn bè xa lánh mình vì họ không thích cách làm việc của mình. Họ chẳng buồn chia sẻ những kiến thức của họ với mình và họ đi nói xấu mình. Điều đầu tiên mình làm mở đầu cho cuộc chiến tranh lạnh là than thở trên facebook. Mình đã mạnh mồm nói những lời lẽ khá mất lịch sự cũng chung quanh việc làm bài nhóm, mình không thể tiết chế lại những cảm xúc quái gỡ đó của mình. Và vô tình những dòng trạng thái ấy lại được chính những người mình đang đề cập đó like. Điều đó càng làm cho mọi việc tệ hơn rất nhiều.
Mình bắt đầu than thở với con bạn thân vì nghĩ rằng nó cũng sẽ có những cảm giác của những đứa làm bài nhóm, ít ra cũng đã từng một mình gánh cả team. Mình đã tuôn trào hết những điều bức xúc của mình cho nó nghe. Nhưng điều mình nhận lại là câu nói: “Bạn nên xem lại cách làm việc của bạn? Tại sao bạn không phân chia rõ nhiệm vụ? Tại sao bạn không là người đưa ra những vấn đề cho các người khác trong nhóm giải quyết?” Và tại sao? Tại sao? Tại sao?
Vấn đề đều là ở bản thân mình.
Thật ra thực tế nói lên một cá nhân không thể làm nên tất cả. Nếu bạn từng nghĩ một mình bạn có thể làm tất cả thì bạn hãy về soi gương và thủ thỉ với chính bạn điều đó. Nếu để cho ai đó nghe được thì họ sẽ cười nhạo bạn. Đó là biểu hiện đầu tiên của một “Thiên tài đơn độc”.
Câu trả lời ở đây là bất kể một công việc gì đều phải cần đến sự đoàn kết của một tập thể. Nếu như tìm thấy một sự hòa hợp trong một tập thể thì hiệu quả thành công trong công việc rất cao và kết quả đạt được là rất tốt. Và điều bạn quan tâm không phải là tìm ra cách nào đó để hạ cái tôi, lòng tự tin của những “Thiên tài đơn độc” kia lại mà chính là bạn phải tự biết kiềm chế bản thân. Hãy suy nghĩ đơn giản rằng bạn chính mới là người thay đổi, chính bạn mới phải hạ cái tôi của chính mình xuống, chính bạn phải biết lắng nghe. Để tìm ra được một điểm chung rằng “À, thì ra mọi người ai cũng muốn được người khác lắng nghe ý kiến của mình”
Và mình đã tập thay đổi, đó là thay vì bực tức chẳng đem lại lợi ích gì cho bản thân thì mình học cách lắng nghe ý kiến của mọi người.
Mình bắt đầu điều chỉnh cách nói chuyện của bản thân, tập thuyết trình và diễn đạt làm sao cho mọi người dễ hiểu các vấn đề mà cả nhóm cần giải quyết. Và khi các “Thiên tài đơn độc” trỗi dậy một cách thái quá thì mình cũng “À, bình thường, bình thường thôi!” Thay vì lớn tiếng phản bác, mình sẽ im lặng. Rồi đương nhiên dùng lí lẽ để bẽ lại lời nói ấy đi. Người lãnh đạo tốt là người biết cách điều phối những trận cãi vã thành cuộc tranh biện. Biết thắt nút khi sự việc nhàm chán và gỡ nút khi sự việc lên tới đỉnh điểm. Và đến một lúc nào đó khi bạn trưởng thành, bạn chỉ cần được sự bình yên chứ không phải là điều đúng- sai? Hơn- thua với mọi người.
Mình cũng đang học tập những kĩ năng để hoàn thiện bản thân và mình nhận thấy những kiến thức mà mình có được nó chẳng khác hạt cát giữa một sa mạc mênh mông là bao. Khi quy luật của cuộc sống ngoài kia rất khốc liệt và nó sẵn sàng đào thải bạn ngay khi đôi chân bạn ngừng di chuyển. Vậy thì bạn chọn trở thành một người bình thường sẵn sàng dung nạp lượng kiến thức mênh mông bên ngoài hay làm một “Thiên tài đơn độc” ảo tưởng sức mạnh?
Sưu tầm
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.
Những thiên tài đơn độc | Blog tâm sự
Đăng bởi Nguyễn Thu Hương