Có một nỗi lòng như thế!
Có một nỗi lòng như thế!, 37118, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
Đăng bởi
Nguyễn Thu Hương
| 09/05/2015 | 566
Cuộc sống khấm khá hơn cũng là lúc con người biết sợ nhau hơn. Khi đó người ta sẽ biết đến bản thân nhiều hơn là gởi tấm lòng của mình cho gió cuốn đi.
Người thành phố gọi tôi là đứa con gái tỉnh lẻ, còn tôi nghĩ đúng hơn tôi là đứa nhà quê lên thành phố học đại học.
Mỗi lần lên thành phố tôi thường đi xe giường nằm.
Là nằm lên xe, trùm áo khoác kín lại rồi ngủ một giấc thiệt say. Để sáng tỉnh dậy mình lại được trở về với nơi bình yên nhất từng thấy. Mấy năm lên thành phố, rồi trở lại quê nhà ăn tết cùng gia đình, ngang qua con đường quen thuộc, nó vẫn nhỏ nhắn, hai bên đường vẫn màu ngả vàng của bụi, bầu trời nhòe ánh nắng. Những nhà cao tầng dần dần hiện ra, tôi nghĩ thầm mọi thứ điều thay đổi, riêng gia đình tôi vẫn vậy! Vẫn là ngôi nhà cu cũ ba cố gắng gom góp từng đồng để cất năm 1991, cái thời mà nhà nào có chiếc Super Cub để chạy là niềm hãnh diện không hề nhỏ.
Thời mọi người còn đi xe đạp, chiếc xe đạp đó, tôi nhớ mang máng cái tên Phượng Hoàng có giá khoảng mấy nghìn đồng. Mảnh ruộng của người nông dân, những ha đất trồng cà phê là một gia tài sống và đáng quý lắm. Thời đó con người chỉ biết lao động, không hề đoái hoài đến khái niệm hưởng thụ. Thế mà ba mẹ tôi đã dành những điều tốt đẹp nhất cho chị em tôi rồi. Điều này thể hiện ở bữa ăn gia đình bao giờ cũng đủ món, mẹ luôn tìm mua những món ngon nhất để nấu lên cả một tình thương cho mọi người trong gia đình thưởng thức. Ba luôn cố gắng mua mọi thứ hiện đại nhất, đầy đủ nhất để chị em tôi được học tập tốt. Còn bây giờ, mọi thứ đều khác rồi. Cuộc sống đầy đủ hơn, hiện đại hơn và cũng… nhạt hơn!
Đèn đường thì sáng mãi một màu, còn tình người thì không như vậy? Cuộc sống khấm khá hơn cũng là lúc con người biết sợ nhau hơn. Khi đó người ta sẽ biết đến bản thân nhiều hơn là gởi tấm lòng của mình cho gió cuốn đi.
Ngôi nhà tôi vẫn vậy, vẫn cu cũ như tựa đầu mới bắt đầu. Vẫn là niềm hãnh diện của ba khi đã lao động miệt mài để có được nó. Vẫn là niềm hãnh diện của mẹ khi đó là nơi đầu tiên 2 người chạm đến một cuộc sống mới, hoàn toàn phải tự lập để rồi sinh ra chị em chúng tôi. Để rồi ngôi nhà là nơi tôi lớn lên, trải qua biết bao niềm vui, hạnh phúc, nỗi buồn và những biến cố dường như lớn nhất của cuộc đời cả gia đình tôi. Đó là lí do vì sao mẹ vẫn muốn giữ y nguyên những gì vốn thuộc về nó!
Năm ngoái là một năm mái tóc mẹ bạc đi rất nhiều. Mẹ tôi quyết định sửa sang ngôi nhà lại theo đúng nguyện vọng của ba tôi khi còn sống. Ngôi nhà rộng hơn, thoáng hơn nhưng nó vẫn giữ một nét gì cổ cổ, tôi không biết phải dùng từ ngữ gì để gột tả nó nữa. Nhưng nó không phải theo kiểu hiện đại mà bây giờ người ta thường cất nhà. Những điều tưởng chừng đơn giản nhưng đối với mẹ, với gia đình tôi nó thật lớn lao. Và để rồi mỗi lần tôi lên thành phố tôi lại chỉ muốn trở về với ngôi nhà thân thuộc ấy của tôi! Tôi đã từng thèm khát được ở trong một ngôi nhà cao tầng thật hoành tráng, mọi kiến trúc đều mang đậm nét phương Tây sang trọng. Nhưng rồi chẳng biết sao khi tôi đi đâu đó không phải là quê nhà, thì tôi lại luôn hướng về ngôi nhà đó của tôi.
Sau này tôi sẽ cố gắng tạo ra một khu vườn nhỏ cho mẹ trồng rau, tôi sẽ nhờ ai đó làm ra một cái vòi nước để tưới cây cảnh mà ba để lại. Mọi điều tưởng giản đơn ấy thôi nhưng cũng phải để sau này tôi mới có thể làm được. Còn bây giờ tôi sẽ cố gắng học thật tốt để tương lai của tôi được xanh xanh như màu của lá và để mẹ tôi an yên như một lẽ bình thường.
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.
Có một nỗi lòng như thế! | Blog tâm sự
Đăng bởi Nguyễn Thu Hương