.
Béo khỏe béo xinh, chúng mình không sợ!
Bạn tôi thường nói như vậy khi mỗi lần tôi càu nhàu chuyện mình dạo này béo quá.
Đừng nhân danh những điều không có thật!
Bạn vẫn thường thấy trong một đoạn quảng cáo, người con đi làm ăn xa bao nhiêu năm không về thăm cha mẹ già, một hôm nhìn thấy sản phẩm bèn nhớ đến cha mẹ mà mua về cho cha mẹ sử dụng. Bạn nghĩ, đây là một điều có thật không?
Anh ơi, mình có con rồi!
Em gạt nước mắt khi nhìn thấy 2 vạch mờ mờ trên que thử. Em cố gắng mở to mắt nhìn cho rõ ràng, có phải là chúng mình đã có con?
Cám ơn sự lẳng lơ của cô hàng xóm xinh đẹp
Có những nỗi lo vô thưởng vô phạt chỉ vì không tự tin vào bản thân mình, chỉ vì xung quanh có quá nhiều cô gái đẹp.
Rồi tình yêu sẽ đến, phải không?
Đó là năm tôi hai mươi hai tuổi. Tuổi trẻ cùng những điều cổ tích nhiệm màu.
Suy nghĩ về tình yêu
Tình yêu bắt đầu từ một nụ cười, chớm nở bằng một cái hôn và cảm nhận được từ những vòng tay ấm áp, dịu dàng. Một tình yêu thật sự không thể xây dựng từ những mâu thuẫn đổ vỡ của quá khứ mà phải bằng những gì trong sáng ở tương lai.
Những vụn vặt tháng Bảy
Là những mẩu cảm xúc rời rạc, linh tinh, vơ vẩn, chẳng cái nào liên quan đến cái nào mà tháng Bảy đã ban tặng. Tôi gọi là ban tặng, vì dù có vui hay buồn, cảm xúc vẫn là điều quý giá khi tôi biết mình còn đang ở đây, giữa cuộc đời.
Cách tôi chọn lối vào đời...
Mỗi một năm, sau kỳ thi Đại học là những căng thẳng, âu lo của rất nhiều người. Các sĩ tử đi thi đã đành, mà ngay cả gia đình, người thân cũng ngóng trông, chờ đợi kết quả thi. Nó làm tôi nhớ đến nhiều chuyện, suy nghĩ nhiều chuyện.
Tôi tin rằng
Tôi tin rằng
Sài Gòn, lá hát
Những ngày cuối tháng Bảy, Sài Gòn bỗng dưng thật lạ, thật dễ thương. Nắng nhẹ, trời se lạnh, và rất nhiều gió. Chẳng biết gió từ đâu đến, có lẽ gió đến chơi từ bờ biển xa. Những con đường dường như trở nên im ắng, trầm tư hơn. Sài Gòn rũ bỏ bớt sự
Sài Gòn và tôi
Tôi biết đến Sài Gòn, khi nơi đây đã có những tòa cao ốc chọc trời; các con đường rực rỡ đèn hoa khi đêm buông xuống; không phân biệt ngày hay đêm, lúc nào cũng tấp nập, nhộn nhịp, ồn ã giữa người với rất nhiều loại tạp âm. Phải, như người ta hay
Mưa dầm quê tôi
Mưa rả rích, kéo dài từ sáng cho tới khi người ta chìm vào giấc ngủ quên; mưa lướt thướt theo bóng người đi trong nó; trời không gió giông, chỉ mang màu xám… Nhưng những cơn mưa kéo dài từ ngày sang ngày khác, không lúc nào ngừng lại được…
Em không đủ thời gian để mà cô đơn!
Tôi sống một mình. Bạn bè hay hỏi tôi một câu rất cũ: 'Vẫn sống ở đó một mình à?'.
Viết trong mưa
Tôi không có áo mưa, nên trốn mưa trong một quán nhỏ.
Bình yên
Bình yên để gió du đôi bờ...