Mưa dầm quê tôi
Mưa dầm quê tôi, 37085, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
Ở quê tôi, gọi đó là mưa dầm.
Nhiều lúc tôi ngây thơ hỏi người bên cạnh: “Sao trời nhiều nước vậy nhỉ? Mưa hoài mà không hết nước”.
Trong ký ức tuổi thơ của tôi, mưa dầm gắn với bao nhiêu mùi vị…
Đó là mùi khói, mùi ẩm…
![]()
Mưa suốt ngày đêm khiến mọi thứ đều ẩm ướt. Ảnh: internet
Mưa, suốt mấy ngày liền. Vậy nên quần áo mặc đi học không kịp khô khi giặt. Nhà không có bàn ủi. Mẹ tôi phải mang phơi ra chỗ thoáng nhất, để gọn nhiều quần áo khác sang một bên. Nhiều lúc tôi mặc bộ quần áo ẩm, ngồi trong lớp học mà lạnh lẽo như đang ngồi giữa trời mưa. Hơi nóng cơ thể tỏa ra bên ngoài, mang theo cả mùi âm ẩm của vải, của xà phòng, của nhiều loại mùi khác bên cạnh…
Mưa, kéo dài. Mọi thứ ướt nhẹp. Kể cả rơm rạ để đun bếp. Mẹ thổi lửa không lên nổi. Vậy nên sau mỗi bữa cơm, mắt mẹ đỏ ửng vì khói. Tóc mẹ toàn mùi khói. Nồi cơm cũng ám mùi khói khi xới ra ăn. Vậy nhưng tôi vẫn ăn ngon lành, cho dù bát cơm chỉ có canh để chan…
Lớn lên, trong ký ức của tôi, những cơn mưa dầm mang theo đôi chân trắng bệch của mẹ. Vì lúc nào cũng là bàn chân ướt trong đôi dép ướt bước trong mưa, cùng chiếc nón tơi và mảnh áo mưa khoác…
Nhưng những cơn mưa dầm cũng đem đến cho tôi bao nhiêu mùi vị của niềm vui và hạnh phúc.
Những ngày mưa dầm, là những ngày nhàn rỗi. Mẹ tôi thường bày ra làm bánh cho cả nhà ăn. Những chiếc bánh rán nhân đậu thơm phức, giòn tan luôn được chị em tôi ngóng chờ. Từ lúc nhào bột, nặn bánh, rồi rán bánh… Tiếng nói cười, tiếng lách cách của xoong chậu va vào nhau, giữa tiếng rả rích, rầm rì của những cơn mưa bên ngoài. Trời khe khẽ lạnh. Cầm chiếc bánh rán thơm giòn, béo ngậy làm hạnh phúc còn mãi, cho những ngày mai. Buổi sáng, ủ mình trong chăn ấm áp, nghe tiếng rỉ rả của mưa bên ngoài, tôi cứ muốn được chìm mãi trong những giấc mơ.
Tôi lớn lên rồi đi xa. Sau rất nhiều năm không nhớ đến, tôi trở về quê, gặp đúng những ngày mưa dầm. Lúc ấy tôi mới nhận ra, thời gian đã trôi theo cùng những cơn mưa. Nhiều năm tháng bận rộn, lo toan để mưu sinh nơi đất khách quê người, trở về với quê hương, gặp những ngày mưa, lòng tôi như được vỗ về, được xoa dịu. Để cho bước chân mải miết được dừng lại nghỉ ngơi, để nhận ra mình cũng biết mỏi, để ghi nhớ rằng, cho dù tôi có mải miết đuổi theo những khát khao trời rộng sông dài, thì vẫn có những ngay mưa dầm trên quê hương đón đợi tôi trở về cùng nó.
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.