Sài Gòn và tôi
Sài Gòn và tôi, 37086, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
![]()
Sài Gòn có những khoảng rất mộc mạc, hồn nhiên. Ảnh: internet
Như một buổi sáng cuối tuần, theo hướng dẫn của một người bạn để đến một quán cà phê. Tôi bước vào một con hẻm, lối đi chắc rộng khoảng một mét. Vòng vèo, và nhận tôi ra, một khoảng Sài Gòn thật yên lặng, ngay giữa trung tâm thành phố. Tôi nghe được cả tiếng xoong nồi va chạm nhau từ những ngôi nhà bên cạnh; tiếng rỉ rả của Khánh Ly, từ chiếc radio cũ kỹ, của bác giữ xe đã luống tuổi già. Nó khác hẳn với sự hào nhoáng, cuồng vội của con đường ngoài kia, chỉ cách tôi có vài chân bước. Khi vào rồi mới nhận ra, đây là một khu chung cư kiểu cũ, rất lâu rồi. Các căn nhà ở đây đi chung một cầu thang hẹp. Và, có một Sài Gòn rất riêng ở đó để tôi khám phá, trong một quán cà phê nhỏ, trên một chung cư cũ. Đó là một ô cửa sổ, nhìn sang một ô cửa sổ đã phủ màu xám bạc của thời gian, ở căn nhà đối diện, chỉ cách chỗ tôi ngồi khoảng hơn một mét, từ trên cao.
Tôi thấy một Sài Gòn mộc mạc và rất giản đơn.
Tôi nhận ra một Sài Gòn rất riêng, lúc đẹp nhất là những chiều chủ nhật. Khi tôi lang thang trên những con đường, như Phùng Khắc Hoan, Ngô Thời Nhiệm, Nguyễn Văn Thủ... Chiều chủ nhật những con đường này vắng lặng và yên tĩnh như sáng mùng một Tết. Hầu như không có hàng quán, cửa hiệu vang tiếng nhạc mà chỉ có những hàng cây đứng tần ngần trò chuyện; những lẵng hoa nho nhỏ từ ban công các ngôi nhà lủng lẳng treo. Mùa xuân, hoa cườm thảo rụng trải vàng suốt nhiều con đường như Tú Xương, Tôn Đức Thắng, giống Trịnh Công Sơn viết: “mặt đường hiền ngoan nằm im như con suối, kết hoa vàng cho lộng lẫy đời".
Lúc này, Sài Gòn trong tôi thật hiền hòa, bình yên.
Nhiều buổi tối tôi đi dạo bộ. Qua góc đường Mạc Đĩnh Chi, Nguyễn Đình Chiểu, thấy hai vợ chồng ấy luôn bày bán những sản phẩm bằng gốm, sứ. Và cũng nhiều lần, tôi thấy họ ngồi ăn chung với nhau một hộp cà mèn cơm, ngay vỉa hè khói bụi. Người chồng gắp miếng cá vào bát cơm cho vợ; cô vợ chan muỗng canh vào bát cơm cho chồng. Tôi đi qua, tần ngần đứng lại nhìn và nghĩ. Nếu tôi mang theo máy ảnh, tôi sẽ đặt tên bức ảnh ấy là: “Hạnh Phúc Của Sài Gòn”.
Về nhà, đứng bên cửa sổ, tôi nghe thấy tiếng tivi, tiếng nói cười của trẻ con, tiếng xè xè của vòi nước, tiếng lách cách bát đũa đang xếp, ở căn nhà bên trên, trong cùng khu tập thể tôi đang sống…
Nằm xuống ngủ, tôi nghĩ về một Sài Gòn ấm áp, chân phương.
Cứ vậy, mà tôi chẳng hề biết, trong tôi, đã có một phần thuộc về nơi này, theo ngày tháng…
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.