Em không đủ thời gian để mà cô đơn!
Em không đủ thời gian để mà cô đơn!, 37084, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
Tôi cũng luôn trả lời một câu không mới: “Ừ! Vẫn sống ở đó một mình”.
“Sống một mình không thấy buồn sao?” - Những người mới quen biết tôi thì hỏi thêm một câu.
“Lâu, rồi đời mình cũng quen” – Tôi mỉm cười, chữa câu hát trong Bài không tên số 5 của Vũ Thành An để trả lời.
Sau những câu hỏi và câu trả lời ấy, tôi bị rơi tõm vào một khoảng không, trong suốt và rỗng. Tôi không có bất kỳ ý niệm gì về những cảm xúc đơn thuần của con người. Tôi cố nhớ xem, lúc mình vui hay buồn, gần đây nhất là vào lúc nào? Tôi vẩn vơ lật giở từng ngày đã trôi qua. Nhưng chưa nghĩ ra điều gì thì những công việc thực tại nhan chóng cuốn tôi trôi tuột vào nó.
![]()
Ngay cả khi một mình tôi cũng thấy đó là khoảng thời gian quý giá. Ảnh: internet
Sau một ngày kết thúc công việc, tôi để mọi thứ trong mình được tự do bay nhảy và trôi theo dòng người, dòng đời đang xuôi ngược. Tôi nhanh chóng trở về căn phòng nhỏ của mình để có thể cởi bỏ bộ đồ công sở lịch sự, choàng lên người một cái gì đó mềm mại, thoải mái hơn. Hôm nào quá mệt, tôi sẽ nằm ườn ra, nghe một bản nhạc yêu thích và chơi một mini game nào đó để đẩy lùi tất cả những căng thẳng về công việc phía ngoài cửa. Hôm nào thấy trong tủ lạnh chẳng còn gì ăn thì lượn lờ đi siêu thị chọn tất cả những gì tôi thấy cần cần rồi về nấu một cái gì đó, như một phần thưởng cho một ngày bận rộn.
Tôi có sở thích nấu nướng nên thường bày ra đủ mọi thứ để nấu. Đôi lúc, ngồi thưởng thức những món ăn ngon lành do chính mình nấu, tôi cũng hơi chạnh lòng buồn. Một người thích nấu nướng thì đương nhiên thích có người thưởng thức những món mình làm ra và nhận xét về chúng. Nhưng cái khoảnh khắc đó qua đi rất nhanh. Vì tôi còn phải dọn dẹp những thứ mình vừa bày ra, và bao nhiêu thứ khác. Khi tất cả đã xong cũng là lúc tôi mệt nhoài, chỉ muốn được nhảy lên giường để đọc sách hoặc lượn lờ facebook xem thiên hạ đang làm gì.
Nửa đêm cũng đã tới. Tôi cần phải đi ngủ. Tôi thường cố gắng bắt đầu một ngày mới bằng cách hứng khởi nhất có thể bằng cách tận hưởng mọi thứ có thể, trên quãng đường đến công ty. Những hàng cây xanh mát, thơm nguyên mùi lá. Những tia nắng chói chang hay không khí mát mẻ của buổi sáng, khi trời nhiều mây. Tôi cười với anh giữ xe trước công ty, cười với những bạn bảo vệ dù họ có thể ngăn không cho tôi vào cổng công ty nếu tôi ăn mặc không đúng quy định…
Tôi cố gắng giải quyết các công việc của mình để không ảnh hướng đến bất kỳ ai trong nhóm làm việc chung. Chỉ như vậy thôi đã thấy mệt nhoài lúc kết thúc. Và một ngày bận rộn nữa sắp sửa khép lại. Tôi cần nghỉ ngơi để ngày mai lại tiếp tục những gì còn dang dở hôm nay.
Một tháng vài lần, tôi tụ họp với bạn bè. Những khi ấy thì có đủ thứ trên trời dưới đất để tám với nhau. Nhưng sự gặp gỡ ấy cũng chỉ vừa đủ để tôi thấy cuộc sống có nhiều sắc màu chứ nhiều quá, tôi lại thấy ngợp. Vì tôi cần những khoảng thời gian tĩnh lặng sau một ngày làm việc.
Lâu lâu, tôi sắp xếp cho mình một chuyến đi xa. Đi nhiều người hay đi một mình không quan trọng mà quan trọng là tôi thấy thích. Đó như một phần thưởng để tôi làm mới lại cuộc sống của mình, với những trải nghiệm hoàn toàn khác biệt. Nếu có một khoảnh khắc nào đó tôi thấy cô đơn trên chặng đường của mình cũng chỉ như một chút hương hoa khiến cuộc sống thêm thú vị. Tôi có thời gian để nhìn ngắm chính mình và mọi thứ xung quanh.
Một buổi ở công ty trễ. Lúc chuẩn bị về thì chị phòng bên bất ngờ hỏi: “Em! Bây giờ về nhà em có thấy cô đơn không?”.
Tôi không nghĩ được gì nên sau một lúc chần chừ thì trả lời: “Em không đủ thời gian để cô đơn chị ạ”.
Trở về nhà và ngồi viết những dòng này, tôi thấy rằng, cuôc sống luôn là những ngày bất tận đổi thay. Hãy sống từng giây từng phút, và tận hưởng từng giây từng phút thì sự cô đơn cũng trở nên quý giá.
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.