.
Mình chia tay đi!
'Lý do thì vô kể em à, Anh chỉ muốn chúng ta dừng lại thôi, mình chia tay đi!'
Em xin lỗi, em yêu anh, mãi mãi...
Anh rất yêu cô, phải anh yêu cô. Cô khóc, khi cơn gió lạnh bất chợt ùa đến, hóa những giọt nước mắt thành lạnh buốt, cô mới nhận ra là cô còn nước mắt để khóc.
Lời hẹn không mùa
Và biết đâu theo theo gian những tin nhắn sẽ thưa dần, biết đâu lời hẹn ở tuổi hai mươi không thể thành hiện thực... nhưng giờ Cường và Sương chưa cần biết đến những điều ấy. Chỉ biết là giờ cứ tin là mình sẽ mãi yêu nhau và nhớ đến nhau thôi.
Lời thú tội giữa kí ức 17
Mối tình đầu của tôi là những yêu thương đơn phương mà chắc có lẽ, Duy sẽ chẳng bao giờ biết được...
Rồi sẽ qua hết, phải không?
Hải nói phải, rồi cũng qua hết thôi, những sóng gió ấy, miễn là lại tìm thấy nhau lần nữa, miễn là có người ôm cô để vỡ oà tức tưởi, chỉ vậy thôi, là đủ.
VÌ em đã có anh, đừng khóc
Miên tự nhủ mình: rồi tất cả cũng đều như dòng nước kia, sẽ trôi đi thôi, không có gì ở lại.
Sự lựa chọn của bầu trời
Hưng chẳng nói gì, vẫn hướng mắt quanh sân. Vậy là Linh không đến? Giá như Linh đến, dù cầm trong tay tập giấy hay cái bút cũng chẳng sao.
Người chậm cảm
Anh có bao giờ nhớ một ai đó nhưng bản thân không biết, cho đến khi gặp lại người ta rồi anh mới nhận ra là đây là người anh đã luôn muốn gặp, muốn nhìn thấy. Kiểu thế?
Sẽ không quên tình yêu
Anh cười cay đắng. Tình yêu của anh cũng như khinh khí cầu này, bay cao trên bầu trời nhưng không tìm được bến đỗ mà vỡ tan.
Câu chuyện chị em
Chuyện về ba người phụ nữ. Chị – 25 tuổi. Mạnh mẽ như một người đàn ông. Mẹ chị – 45 tuổi. Mạnh mẽ hơn cả đàn bà. Em – 20 tuổi. Người trưởng thành khôn ngoan. Mẹ yêu chị nhiều. Chị yêu mẹ, chị thương em. Em thương chị. Em yêu Thụy. Thụy – thương em.
Có một mùa hoa ở lại
Ai rồi cũng sẽ đi qua những tháng ngày vụng dại của tuổi trẻ. Ai rồi cũng có lúc phải loay hoay gói gém nhớ thương dành cho một ai đó vào góc khuất trái tim mình mà bước đi... Gửi Miên – cùng mùa hoa ở lại.
Bánh ngọt và trà xanh
Một chiều mưa, tôi kéo sụp mũ len và leo miệt mài trên con dốc nhỏ. Khóc không thành tiếng. Nước mắt tựa hồ như sắp đông đá.
Mỗi lần dừng đèn đỏ, anh sẽ nói thương em
Ngã tư đường. Đèn đỏ. Anh một chân trả số, một chân đạp thắng, tạo ra một âm thanh không thể chói tai hơn. Và điều đó khiến một vài người quay lại nhìn em và anh. Em hơi ngượng ngùng, giấu khuôn mặt của mình sau đôi vai anh ... Mỗi lần dừng đèn đỏ,
Thôi đợi
Hạ đợi gì ư? Hạ giật mình. Cô đợi gì giữa những khoảng trống vắng? Là đợi đôi tay nào đó sẽ quay lại, hay là đợi một đôi tay khác sẽ đan vào những kẽ tay trống hoác?
Gió, mưa, em và yêu...
Có ai trách Nhỏ đâu, Nhỏ chỉ xem hắn là bạn thôi – chí ít là vậy. Còn hắn mang một thứ tình yêu đơn giản đến đơn độc – tình yêu đơn phương. Như thế có phải là sai cho cả hai?