.
9 lý do cưới vợ không cần tình yêu
Một nghiên cứu gần đây cho thấy có khoảng 25% đàn ông sẵn sàng kết hôn cả khi không có tình yêu, thậm chí không có cả 'ham muốn' với đối tác. Vậy họ kết hôn vì lẽ gì?
Thật ra đàn ông không lăng nhăng như bạn nghĩ
Có rất nhiều đàn ông thực sự yêu thương vợ con, họ làm lụng cả đời vất vả cũng vì vợ con, tổ ấm của mình.
Bức tranh của người khác
Nhưng rõ ràng, dù tớ có ảo tưởng thế nào đi chăng nữa thì bức tranh ấy vẫn là của người khác.
Hoa bụi đường
Chúng ta quen nhau từ khi nào nhỉ? Em không nhớ! Chúng ta yêu nhau từ khi nào nhỉ? Từ cái lúc anh ngồi trong quán kem xôi đối diện nhà em, gọi em sang và tỏ tình bằng một ly kem. Em nhớ hoài tối ngày 17 tháng 1 năm đó, trời đêm rằm sáng trăng nhưng
Trăng vàng Tà Nung
Thịnh nhớ mùi mít chín, nhớ mùi khói của củi cà phê và đặc biệt hơn là nhớ mùi tóc Thảo.
Nỗi nhớ nằm trong lá
'Anh thật tệ phải không?'. Dòng chữ ấy nằm lặng lẽ theo tiếng trở mình của em. Em không trả lời anh, làm thế nào em trả lời anh được khi những cuộc điện thoại em gọi đi đáp trả chỉ là giọng nói vô cảm của cô tổng đài.
Hẹn hò trục trặc
Quang còn khác với hầu hết những thằng con trai bình thường ở một sự đãng trí quái gở và cho con gái leo cây. Thường xuyên mới chết chứ?
Đưa tay lau nước mắt
Thành phố buổi chiều thật lạ, từng khuôn mặt người cũng thật la và cái cách mà anh gặp em cũng thật lạ.
Đi qua miền thương
Trong ánh đèn mờ ảo của một quán cà phê hai tầng sang trọng, bóng dáng mong manh của một người phụ nữ chăm chú nhìn xuống đường qua tấm kính khiến người ta chạnh lòng... Khung cảnh ở đây rất đẹp, rất lãng mạn, quán seaside là góc nhỏ trong khu
Yêu một cô ngốc sẽ thế nào nhỉ?
Tôi chợt dâng lên một nỗi niềm khó tả khi biết sự thật nguyên nhân mà em chạy trốn tôi. Thứ cảm giác vừa thất vọng, hụt hẫng vừa mỉa mai, buồn cười làm tôi thấy ấm ức.
Miền ký ức
- Nun, sao ngồi đây khóc một mình vầy nè?
Đôi mắt ấy buồn lắm
Em biết em chẳng bao giờ thuộc về anh, dẫu cho tình yêu đầu của mình em nồng nhiệt trao hết cho anh. Bởi anh còn đó một gia đình...
Đời vẫn đẹp, chỉ cần ta chịu ngước nhìn
Có phải bàn tay ấm áp này vừa dẫn cô bước qua bóng tối của buồn đau, sợ hãi, cho cô ánh sáng để thấy rõ quanh đây vẫn luôn còn nhiều điều đẹp đẽ, chỉ cần ta ngước mắt lên nhìn.....
Anh về trồng cải với em, nhé!
Tôi mỉm cười nhẹ, nhìn ra ngoài khu vườn rau còn đang say ngủ, dù gì, buồn mãi cũng sẽ hết thôi mà.
Chuyện ở cafe Đinh
Em xin lỗi. Là em không xứng đáng. Là em không thể quên anh ấy...