Nó và tôi
Nó và tôi, 37110, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
"Xóa đi, viết gì mấy cái linh tinh lên Facebook vậy?"
"Sao giờ này chưa ngủ, Khùng hay sao mà còn khóc giờ này?"
Nước mắt tuôn tràn khi đọc được những lời chia sẻ của bạn bè, nhưng cũng đành xóa đi.
Nó và tôi, hai đứa cùng học, cùng chơi từ những năm cấp III, rồi cùng vào Sài Gòn lập nghiệp. Ba tôi ốm nặng rồi mất, sau đó hai tuần, tôi cũng nghe tin Ba nó mất.
![]()
Mở cửa mả xong, tôi vô lại thành phố cho kịp phép. Nó cũng chẳng khác gì tôi. Vô Sài Gòn mang theo nỗi nhớ cha vô hạn, thương mẹ già ở quê nhà. Hai đứa đồng cảnh ngộ, nương tựa vào nhau, dìu nhau đi qua những ngày tháng ấy nơi đất lạ quê người.
Nó cấm tôi được phép khóc, và tôi cũng gào ầm lên khi thấy mặt nó rơm rớm. Dẫu rằng vẫn có những đêm ướt gối nhưng gặp nhau chẳng dám nói câu nào, vì sợ bị chửi.
Những lần hẹn hò nhau đi chơi đi trà sữa, hai đứa nói nhiều về trường xưa, lớp cũ, về bạn bè đồng nghiệp bây giờ, ít đứa nào dám nhắc về Cha.
Nỗi đau thì chẳng thể nào nguôi. Vết thương lòng sâu hoắm. Sâu trong lòng hai đứa con, và cả hai bà mẹ. Phần thương chồng đã mất, thương con gái út chưa có nơi ổn định gửi gắm sau này.
Hai đứa chúng tôi hiểu cả. càng hiểu lại càng sợ. Sợ đứa này nói ra thì châm ngòi cho đứa kia khóc theo. Sợ nói ra nhiều người động viên an ủi, mình càng yếu đuối thêm, nên cố quên đi. Quên để cố mà sống cho hiện tại, sống cho chính chúng tôi, sống cho hai người mẹ cũng đau khổ không kém.
Cứ thế, không biết bao lần tôi xóa những Status ảo não về ba, và cũng gào lên bắt nó xóa.
Có lẽ tôi may mắn khi có người bạn như nó. Nó đã cùng tôi đứng lên, tự hào mà nói đứng lên không nước mắt. Nó không đưa vai cho tôi dựa, Tôi không đưa khăn cho nó lau nước mắt. Có lẽ cùng trong nỗi đau, cùng hiểu nỗi đau của nhau nên có những cách an ủi động viên cũng khác người.
Nó giúp tôi hiểu ra rằng. Ai cũng có nỗi đau trong lòng, và chủ yếu ở mỗi người là cách đối mặt với nỗi đau và đi qua nỗi đau ấy như thế nào. Quên đi không phải là quên mất mà là khẽ dấu vào một vị trí riêng trong tim mình, chừa chỗ trống cho những công việc khác, cho tương lai.
Nó và tôi đã cùng nhau đi qua nỗi đau như thế.
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.