Ngõ Hà Nội
Ngõ Hà Nội, 37080, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
“Ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà tôi ở đó” – lời bài hát như giới thiệu, gửi gắm cả linh hồn của Hà Nội vào. Tôi nghĩ rằng, có một Hà Nội nghìn năm tuổi là chính nhờ những con ngõ nhỏ hẹp, đôi khi là tối tăm góp phần vào. Chẳng vậy mà Tô Hoài viết: “Những ngõ hẻm âm thầm mới nói hết được nét thực sâu xa của đời sống đường phố”.
![]()
Ngõ Hà Nội. Ảnh: internet
Bước vào ngõ Hà Nội, mỗi người sẽ phải đi chậm lại hơn nhiều, khó khăn hơn nhiều. Bởi xe nối xe, những hàng nối hàng. Chỗ này là gánh đậu, chỗ kia gánh bún, một góc khác lại là cái bàn bày bán những gói thuốc lá, trà đá. Những người không quen, đến với ngõ Hà Nội sẽ thấy chật chội, tù túng đông đúc khi bước vào ngõ Hà Nội. Nhất là vào những ngày mưa, ngõ ẩm ướt, ướt át. Có những ngõ ánh sáng mặt trời chẳng bao giờ lọt vào được. Vậy mà lũ trẻ trong ngõ vẫn cứ lớn lên, vẫn cứ chạy nhảy và với những trò chỉ riêng chúng biết. Những người đã quen với sự thông thoáng, trật tự khi đến với ngõ Hà Nội dễ cáu kỉnh, khó chịu bởi ngay cả quay chiếc xe máy cũng thấy khó khăn. Nhưng với những người ở Hà Nội thì họ sẽ nhớ điều này khi xa nó. Buổi sáng muốn ăn sáng, họ đến ngồi ngay gánh bún gần nhà, vừa ăn sáng vừa nghe những câu chuyện mọi người bàn tán trong ngõ. Đôi khi nghe chỉ là để nghe, đôi khi họ cũng tham gia vào cho câu chuyện rôm rả. Trong ngõ Hà Nội, cuộc sống của mọi người không khác gì lắm với làng xóm ở thôn quê. Dù nhà nhà vẫn kín cổng cao tường, nhưng nếu sống lâu ở trong ngõ, họ có thể biết được từng nhà trong ngõ, với những người nào, họ có thói quen gì đặc trưng. Ai đã được sinh ra, ai đã ra đi, với những thay đổi trong cuộc đời…
Những cái tên ngõ cũng gắn liền với những câu chuyện thú vị nếu tìm hiểu. Ví dụ như ở phố Bạch Mai, có ngõ Giếng Mứt, là bởi vì xưa kia ở đây có cái giếng nước trong và ngọt như mứt. Ngõ Quỳnh có hồ Quỳnh, chùa Quỳnh. Ngõ Cống Trắng phía sau phố Khâm Thiên ngập ngụa và lầm than. Nhưng nhà thơ đau khổ mà lạc quan Trần Huyền Trân đã tả nó thành cái Ngõ Trúc mơ mộng, xinh đẹp và đa tình:
Ngõ hoang đã nở dăm màu bướm
Đây lúc, đôi mùa đưa tiễn nhau...
Người ta gọi ngõ Cống Trắng là ngõ "Thương cảm".
Với người lớn, cái ngõ là nơi gặp gỡ, bàn tán mọi chuyện, nơi đón nhau và nơi ly biệt nhau. Cũng là nơi hò hẹn, tình tứ. Vì vậy mà ngõ trở nên thiêng liêng hơn. Như người ta hay nói: "Vui từ trong ngõ vui ra”… Với trẻ con, cái ngõ là nơi ẩn dấu những buổi trưa, buổi chiều tối trốn mẹ đi ra chơi với đám bạn ở những nhà bên. Và chúng lớn lên từ đó, với nhiều kỷ niệm tuổi thơ…
Cuộc sống thay đổi từng ngày. Có thể vài chục năm nữa, những cái ngõ này sẽ thay bằng những con đường được quy hoạch đẹp hơn, hiện đại hơn. Nhưng những người yêu quý, và từng gắn bó với Hà Nội sẽ luôn nhớ về những cái ngõ – là một phần của Hà Nội. Không chỉ xưa mà cả nay…
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.