Em xin lỗi vì chúng ta chẳng hoàn hảo
Em xin lỗi vì chúng ta chẳng hoàn hảo, 36304, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
Em đã từng nghĩ mình sinh ra để dành cho nhau. Ngay từ những ngày đầu, trong em luôn có một con đường thẳng, rằng em sẽ là vợ anh, là mẹ của các con anh, là người ở bên anh đến cuối đời, con đường em muốn đi là thế. Em nghĩ đến chiếc nhẫn, em nghĩ đến chiếc váy cưới trắng tinh, em nghĩ đến ngôi nhà đơn sơ nhưng ấm cúng và em nghĩ đến mỗi sáng thức dậy người đầu tiên em thấy là anh. Em hạnh phúc với tưởng tượng của mình. Em chẳng cần gì hơn ngoài một tương lai như thế.
Khi em phải xa anh để đến nơi khác làm việc, trong em chỉ có sự trống rỗng, hoảng hốt và lo lắng. Ở nơi này, chẳng ai biết em, chẳng ai quan tâm đến em. Em chỉ là một con người bất kỳ trên phố, cô đơn và yếu đuối và rất nhiều hoang mang. Em gọi điện cho anh mỗi ngày, than thở và khóc lóc mỗi ngày. Em cứ bù lu bù loa lên rằng em không thể sống ở đây, không thể một mình quanh quẩn nơi thành phố đông đúc chật chội này. Anh làm mọi cách giúp em khá hơn, khuyên nhủ em, hát cho em nghe, ru cho em ngủ, ngồi xe 4 tiếng đến đây chỉ để ôm em vào lòng, để em được khóc cho thỏa. Anh đã làm hết mức một người yêu thông thường, anh là tất cả của em, là thế giới của em.
![]()
Anh từng là cả thế giới trong em
Nhưng rồi, chúng ta chia xa. Em không muốn đưa ra lời viện cớ nào cả. Cả hai chúng ta, anh và em. Cuộc sống này thì luôn thay đổi, anh và em thì bất lực để bị cuốn theo. Một cô gái nào đó thích anh, em cũng có người theo đuổi.
Em bắt đầu trước. Một trong vài người theo đuổi em. Em chẳng có cảm xúc với anh ta còn anh ta thì liên tục nói cần em, yêu em, có thể làm tất cả cho em. Em không biết mọi chuyện diễn ra thế nào. Chỉ là em và anh ta cùng về phòng trọ. Anh ta khóa cửa, quay lại nhìn em, ôm em, nói mọi lời ngọt ngào và chuyện ấy xảy ra. Em ngồi cả đêm trong phòng tắm. Em không khóc, chẳng có giọt nước mắt nào rơi, em chơi vơi trong khoảng không quá lớn của tâm hồn. Em đang cần gì? Sự khoái cảm sao? Có lẽ. Nỗi cô đơn đang giày vò, cào xé còn hơn cả sự day dứt với anh. Mẹ em từng nói khi một trong hai người lừa dối, họ chỉ kể cho đối phương sự thật để đỡ cảm thấy tội lỗi trong lòng, đó là sự ích kỷ.
![]()
Mẹ em từng nói khi một trong hai người lừa dối, họ chỉ kể cho đối phương sự thật để đỡ cảm thấy tội lỗi trong lòng, đó là sự ích kỷ.
Nhưng em biết mình phải nói cho anh, vì đó là cách duy nhất để anh nói lời chia tay. Anh – người con trai rất mực đề cao tự tôn chẳng đời nào tha thứ cho một kẻ phản bội như em. Anh – người con trai rất mực tự tin hẳn sẽ thấy việc lừa dối của em như một cái tát mạnh. Anh sẽ tổn thương, anh sẽ đau lòng, em cũng thế và như vậy thì tốt cho cả hai.
Chúng ta chia tay. Em trở về thành phố. Lòng em như đã chết. Em gặp một vài người khác nhưng những gì em cảm nhận chỉ là khoảng không. Em nghĩ mình không thể yêu trở lại, không thể toàn tâm toàn ý như đã từng với anh, không thể tưởng tượng đến ngày cưới với anh là chú rể và cả một cuộc sống hạnh phúc phía sau. Em không thể quên anh.
2 năm từ ngày chia tay, anh đến tìm em, lần đầu tiên. Khi đó em mới biết, ngày ấy, anh cũng đã xao lòng vì một người con gái khác và trước khi chia tay em, anh đã đến với cô ấy rồi. Anh biết không? Em nghe chuyện mà chỉ thấy buồn cười, vì sao chúng ta giống nhau quá, ngộ nhận những cảm giác lạ lẫm của yêu xa rồi để bản thân tiến tới không lưỡng lự. 2 năm qua đi, anh chẳng có được gì, em cũng không thể bước tiếp. Và ta lại về bên nhau. Anh hỏi em có giận anh không. Không anh à, em cũng có lỗi, chúng ta đều có lỗi, chẳng phân biệt ai nhiều hơn, kém hơn. Anh rung động vì những cảm xúc mới, em buông mình cho khoái cảm lên ngôi. Nhưng rồi rung động qua đi, vẫn chỉ có một thứ đọng lại.
Em không biết lần “tái hợp” này liệu có bền lâu. Trong em, hình ảnh trong bộ lễ phục vẫn còn nhưng chiếc váy em mặc chẳng còn trắng tinh nữa. Tình yêu trưởng thành có lẽ khác với ngày xưa, em và anh cũng là hai con người hoàn toàn mới. Nhưng thôi, suy nghĩ làm gì, phải không anh? Cứ yêu thôi vì đó là điều duy nhất sót lại.
Em xin lỗi vì ta chẳng hoàn hảo. Nhưng em tự hào vì ta vẫn biết cách tìm lại về bên nhau.
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.