Đời còn dễ thương
Đời còn dễ thương, 37111, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
Nếu một ngày nào đó, khi thức dậy và nghĩ về ngày hôm qua, cảm thấy mất mát, bạn có khóc không? Có thể không. Nhưng mình lại muốn khóc.
Cả một ngày trời, trôi trong cái tiết trời âm u nên lòng cũng hóa ra mơ hồ chẳng rõ. Chiều ngồi trong cơ quan, chẳng thể tập trung được. Bốn năm đã qua kể từ khi không còn là học sinh. Những thứ giữ lại được, chỉ là một vài mối quan hệ thân thiết, một quyển lưu bút, cái áo thể dục kí đầy tên, một lượng kha khá hình ảnh, và vài kỷ niệm nhỏ nhỏ. Nghĩ, nói ra thì chẳng đáng là bao nhưng với mình thì đó là cả một gia tài. Một thứ của quý gì đó nhỏ nhỏ thôi, nhưng đủ sức đưa mình chìm vào một cơn say, một giấc mộng yên lành cho những khi lòng hoang hoải vì mưa, vì nắng thế này. Cho những khi lao đao thấy mình còn đó một miền xa xôi êm ấm để tựa vào. Và thật, con người ta chẳng cần gì nhiều hơn vậy cả.
Hồi chiều, mình chạy qua nhà nhỏ bạn mua phở cho cha, tiệm phở gia truyền ngon nứt tiếng nhà nhỏ nghe đâu cũng từ hồi cụ cố. Gia đình mình là mối ruột. Mấy ngày này cha mình nhập viện trị bệnh, cả nhà ít ghé ăn. Vừa nhác thấy bóng mình, cha của bạn đã tới tấp hỏi thăm, rồi giành luôn cả phần mang phở vào trong bệnh viện cho cha mình mà không chịu lấy tiền. Bạn đứng xa xa cười nói vọng tới: “Mai mốt cha mày có thèm ăn phở buổi sáng, cứ gọi điện qua đây. Tao tình nguyện mang phở tới bệnh viện cho vì dù gì cũng tiện đường đi làm”.
![]()
Mình cảm ơn, đi về. Cảm thấy làm như cuộc đời tử tế với mình quá mới cho mình gặp những người bạn như bạn mình, không chỉ riêng bạn mà cả nhà bạn đều đối tốt với mình...
Bây giờ là cái thời đại đồng tiền liền khúc ruột, liền luôn trên bộ mặt giả lả xởi lởi qua loa của nhiều người... cái thời mà những người từng hứa thương nhau, từng ôm lưng tựa vai cũng có lúc quay bước đi, bước qua như chẳng có quen biết gì, bởi vì mình chẳng là ai, bởi vì cái xe mình đi, cái áo mình mặc, cái nhà mình ở không bằng người ta... Cái thời nhạt thếch!
Càng thấy, nhà là nơi duy nhất có những người lo cho mình khi mình vừa hắt hơi sổ mũi, là chốn ấm áp, quay về khi trên tay chẳng cần cầm chi hết...
Càng thấy, những người bạn biết nhau từ thời khốn khó hoặc những người chấp nhận và thương mình thiệt tình đơn giản vì mình là mình thôi, mặc khi đứng cao hay ngồi thấp, mặc khi khó ngặt, khi long bong, khi không danh chẳng phận... như bạn mình càng hiếm có khó tìm...
![]()
May mà nghĩ lại vẫn còn có những tên người, những mắt cười mà mình biết mình có ra sao, thế nào thì vẫn bao nhiêu đó con người thương mình, quý mình với tấm lòng đầy đặn... May mà có đấy, đời còn dễ thương...
Bây giờ thì mình thích những ngày mưa. Nhưng là những ngày mưa mà cả nhà mình đều đã về an toàn, ngồi ăn cơm với nhau, nói cười. Đó là một cảm giác rất an tâm, và ấm áp so với mưa gió ngoài kia. Những cơn mưa lạnh, giúp người ta nhận ra, giá trị của ấm áp, và bình yên của gia đình.
Mình cảm thấy mình may mắn. Vì tôi còn một nơi để về, để thấy ấm, sau những cơn mưa to.
Mưa đầu mùa, làm ơn gột trôi hết những bụi vương còn lại của những thứ tình xưa vốn chẳng thật thà chi hết, chừa chỗ cho mình nhìn thấy một cuộc đời tử tế đầy người tử tế, nha.
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.