Biết đủ là đủ
Biết đủ là đủ, 37113, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
Tuổi thơ của nó cũng như bao đứa trẻ khác ở nông thôn là những buổi chiều tắm mưa, bắt ốc…Thường thì sau mỗi mùa gặt trên những cánh đồng trống có nhiều ốc lắm, nó thường cùng mấy đứa con nít trong xóm lội hết đồng này đến đồng khác để bắt ốc rồi đem bán cho những người nuôi vịt. Số tiền có được từ việc bắt ốc chỉ là những đồng bạc lẻ nhưng với những đứa trẻ như nó đã là lớn lắm rồi. Sau mỗi lần bắt ốc rồi đem bán nó thường hay tự thưởng cho mình bằng những thứ bánh kẹo nhà quê rẻ tiền từ những đồng tiền nhỏ nhoi mà nó vừa mới kiếm được. Nó đã trải qua một tuổi thơ thiếu thốn mọi thứ. Nó không được mặc đẹp như những đứa trẻ khác, quần áo của nó mặc là những bộ đồ người ta không mặc nữa nên cho đi. Nó cũng không được cha mẹ cho tiền ăn vặt mỗi ngày và nó cũng không có được con búp bê của riêng mình. Dường như nó thiếu thốn tất cả mọi thứ mà một đứa trẻ cần được có. Nhưng chỉ duy một thứ là nó không bao giờ thiếu và có rất nhiều đó chính là tình yêu thương của cha mẹ.
![]()
Cha mẹ nó là những người nông dân chân chất quanh năm chỉ biết có ruộng vườn. Suốt ngày chân lắm tay bùn, vất vả sớm hôm để đổi lấy cái ăn cái mặc cho cả một đàn con nheo nhóc. Nhà nó đông anh em lắm nhưng không phải là anh em cùng cha cùng mẹ như người ta mà theo cách gọi của thiên hạ là “con ông con bà con của chúng ta” và nó là con theo nghĩa của từ “con của chúng ta”. Cha mẹ nó đến với nhau khi cả hai đều đã từng một lần gãy gánh và nó là sợi dây kết nối cho mối quan hệ đó đến tận bây giờ. Đúng là cha mẹ nó rất thương nó nhưng có lẽ họ chỉ là những người nông dân quanh năm “bán mặt cho đất bán lưng cho trời” thì làm sao cha mẹ nó có thể là những người đủ hiểu biết để mà hiểu được tâm lí của con cái.
Thế rồi khi nó lớn lên một chút nữa thì mấy anh chị nó đã nghỉ học đi làm để tự lo cho cuộc sống, chỉ còn nó với một người chị vẫn tiếp tục học. Lớn thêm một chút nó lại càng hiểu thêm về sự nghèo khó của gia đình, càng hiểu thêm về nỗi khó nhọc của cha mẹ nó và lại càng hiểu thêm về món nợ mà gia đình nó đang ghánh. Món nợ mà từ lúc nó sinh ra đến tận bây giờ vẫn chưa trả hết. Có lẽ cái nghèo đã gắn kết với số phận của gia đình nó. Nhưng không vì thế mà cha nó bắt chị em nó phải nghỉ học, bắt chị em nó phải lao động như những đứa con nhà nghèo khác. Cha nó luôn khuyến khích việc hoc của hai chị em. Mặc dù là nông dân trình độ không cao nhưng ông cũng hiểu cái học nó giúp cho con người ta thoát khỏi cái nghèo và giúp cho con gái ông không phải khổ cực như cha mẹ nó.
Không phụ lòng cha mẹ, nó và chị nó đều học tốt. Chị nó giờ đã là một giáo viên và cũng đã lấy chồng xa. Các anh chị khác cũng vậy cũng đã có cuộc sống riêng của mỗi người. Giờ thì chỉ còn lại mình nó với cha mẹ nó sống với nhau trong căn nhà lá ọp ẹp đã trải qua biết bao mùa mưa nắng. Lúc này nó vừa học xong lớp 7, thời gian như thế vẫn cứ trôi qua, nó đã quen rồi với cảnh sống của một đứa con gái quê nhà nghèo và cũng quen rồi những cuộc cãi vã của cha mẹ nó. Nhưng giờ thì nó đã học hết lớp 7 cũng đủ lớn để hiểu được những nguyên nhân mà cha mẹ nó thường cãi nhau như vậy. Tất cả những nguyên nhân đều gom gọn vào cái chữ nghèo. Cũng chính vì cái nghèo làm nó cảm thấy mặc cảm lắm, nó thu hẹp mình trong các mối quan hệ với bạn bè, và cũng chính vì nghèo mà nó hay tủi thân lắm, nó hay khóc một mình và ít nói khi ở nhà. Nó học tốt nhưng đối với những môn tự nhiên thì nó tệ lắm. Mọi điều không vui đã làm cho nó cảm thấy cuộc đời trở nên u tối. Nó đã từng muốn nghỉ học để đi làm kiếm tiền phụ giúp cha mẹ. Nhưng cũng may mắn cho cuộc đời là nó có được những người bạn tốt. Đó là là niềm vui duy nhất thôi thúc nó tiếp tục đến trường. Nó cũng đã ngày một ý thức được việc học sẽ giúp nó thay đổi cuộc đời.
Cố gắng và cố gắng nó đã học đến lớp 12, lúc này nó đã trở thành một thiếu nữ. Ngày ngày, đến trường trong chiếc áo dài trắng thướt tha. Là con gái nhà nghèo nhưng có lẽ nhìn vào không ai biết nó nghèo mà sẽ nghĩ nó là con nhà giàu có. Nó có một vẻ ngoài không phải là hoàn hảo nhưng cũng ưa nhìn. Nó chẳng phải làm những việc nhà hay phải làm việc đồng án như những đứa con gái nhà quê khác. Nó chỉ có mỗi việc học và học thôi. Cha mẹ nó dù nghèo nhưng luôn vun vén để cho nó có được cuộc sống đầy đủ như bao người. Mẹ nó thường hay giành hết những công việc nhà và cha nó thì cũng chẳng bao giờ la mắng nó là con gái lớn mà chẳng giúp được gì. Nó biết ơn cha mẹ nó nhiều lắm đã không để nó phải thua kém bạn bè, nhưng cũng thầm trách cha mẹ vì từ nhỏ đã không dạy nó biết nghèo thì phải sao cho người ta đừng bảo mình đua đòi. Cha mẹ nó cứ để cho nó sống thoải mái quá, lo lắng cho nó đầy đủ quá làm cho nó có trở thành một “tiểu thư trong ngôi nhà tranh”. Để rồi ngày càng lớn nó chẳng biết làm gì cả, nó cảm thấy bản thân trở nên thật vô dụng.
Nhưng có lẽ điều mà nó có thể đem lại cho cha mẹ đó là nó luôn là học sinh giỏi suốt 11 năm. Đến năm học lớp 12 nó vừa tròn 18 tuổi - cái tuổi đẹp nhất của đời người. Cái tuổi ấp ủ bao ước mơ và hoài bão. Năm học cuối cấp đó đã để lại biết bao cảm xúc vui buồn trong nó và cũng là mốc thời gian quyết định tương lai của nó sau này. Nó phải trải qua những kỳ thi cam ro, nó phải đắn đo suy nghĩ về sự lựa chọn nghề nghiệp, rồi chọn trường nữa. Ước mơ của nó là được trở thành một phát thanh viên nhưng có lẽ là quá xa vời đối với nó. Bởi vì gia đình nó tuy không không khó khăn như trước nhưng cũng không quá dư giả để có thể cho nó tiếp tục học đại học với ngành học có tính chất bon chen như vậy và lại học ở nơi phồn hoa đô hội. Chính vì thế nó đã đành từ bỏ ước mơ mà thi sư phạm trong sự nuối tiếc...
Cứ ngỡ số phận đã như vậy nhưng may thay cho cuộc đời, nó có một người anh vô cùng tuyệt vời. Anh nó đã thay cha mẹ chắp cánh cho ước mơ của nó được tiếp tục bay cao. Thế là nó vui sướng đăt bút ghi vào hồ sơ ngành học mà nó yêu thích đó là ngành Văn học và Ngôn ngữ của trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn thành phố Hồ Chí Minh.
Thế nhưng niềm vui thì ít mà nỗi lo sao nhiều quá. Trước mắt nó là phải làm thế nào để thi đậu hai kỳ thi quan trọng của cuộc đời đó là kỳ thi tốt nghiệp và đại học. Suốt 12 năm đèn sách bây giờ lại hoàn toàn quyết định trong vỏn vẹn có 3 ngày. Nó biết nó thừa khả năng đậu tốt nghiệp nhưng lo th vẫn cứ lo “học tài thi phận". Nó lo lắng rất nhiều và suy nghĩ rất nhiều, nếu như rớt tốt nghiệp thì Sẽ thế nào? Sẽ phải làm gì? Đi làm hay sẽ phải lấy chồng? Nó cứ suy nghĩ vẩn vơ như thế….
Thế rồi bao lo lắng cũng tan biến thay vào đó là niềm vui khôn xiết, nó đã đậu tốt nghiệp, nó đã không phụ lòng mong mỏi của cha mẹ và anh nó. Nhưng điều hạnh phúc lớn nhất đó là ngày nó nhận được giấy báo trúng tuyển đại học. Thế là cuộc đời nó từ đây sẽ sang một trang mới và cũng sẽ có nhiều khó khăn hơn nữa. Nhưng dù sao thì nó cũng rất hạnh phúc và mãn nguyện với những gì cuộc sống ban tặng cho nó. Bởi vì so với những người khác nó đã có tất cả. Nó có tình yêu thương của gia đình và bạn bè. Nó được học ngành học mà nó thích, ngôi trường mà nó ước mơ và nó biết cũng có rất nhiều người đang ganh tị với nó. Bởi vì những thứ nó có không phải đứa con gái nhà giàu nào cũng có được. Đối với nó cuộc sống như thế đã là quá đủ.
Sưu tầm
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.