Ý niệm con người có thể thay đổi tính chất của giả dược
Ý niệm con người có thể thay đổi tính chất của giả dược, 41960, Nguyễn Thu Hương Blog MuaBanNhanh
![]()
Hiệu quả chữa bệnh của giả dược (placebo)(1) đã tăng lên nhanh chóng trong ba thập kỷ qua. Trong những năm 1980, tác dụng (hay phản ứng) giả dược(2) hầu như là con số không. Nhưng hiện nay, nó đóng góp tới hơn 70% hiệu quả chữa bệnh trong một thử nghiệm y học.
Sự gia tăng tác dụng của giả dược có liên quan tới những điều có thể khiến cho chúng ta phải kinh ngạc.
Điều gì trong thế giới chúng ta đang thay đổi quá đột ngột và mau lẹ khiến tác dụng giả dược trở nên phổ biến như vậy? [Khi đánh giá sự hữu hiệu của thuốc, các nhà nghiên cứu thường so sánh tác dụng của thuốc thật và giả dược] Vậy nên nếu giả dược đang ngày càng phát huy tác dụng thì việc thử nghiệm các loại thuốc thật trước khi đem ra sử dụng đại trà còn có ý nghĩa gì? Chính đòi hỏi cấp bách phải hiểu [rõ hơn] về giả dược trên cơ sở các đánh giá nghiêm túc về lợi ích sức khỏe đã thúc đẩy Tiến sĩ, bác sĩ William Tiller, Giáo sư danh dự ở trường đại học Stanford, và bác sĩ Nisha Manek (tiến sĩ y khoa, từng làm việc ở bệnh viện Mayo) tiến hành nghiên cứu về tác dụng giả dược.
Trong các nghiên cứu về giả dược, từ lâu người ta thường chỉ quan tâm tới mối liên hệ giữa cơ thể và tinh thần, nhưng Tiller và Manek lại chọn đi theo một hướng nghiên cứu khác với thông thường.
Từ trước tới nay, giả dược chỉ được xem như một thứ giống như những viên kẹo đường, bản chất là không có tác dụng dược lý lên sức khỏe; mà chính những suy nghĩ của con người đã có tác động lên thân thể theo một hướng tâm sinh lý học nào đó. Nhưng nếu ý niệm của con người [có thể] thay đổi tính chất của giả dược và giả dược thực sự có tác động lên sức khỏe [chứ không phải do suy nghĩ của con người đã khởi tác dụng] thì sao? Nếu giả dược không còn là chất trơ thì sao?
Nhưng nếu ý niệm của con người [có thể] thay đổi tính chất của giả dược và giả dược thực sự có tác động lên sức khỏe [chứ không phải do suy nghĩ của con người đã khởi tác dụng] thì sao?
Đầu tiên chúng ta sẽ xem xét năng lực của ý niệm con người có thể thay đổi bản chất của một sự vật, sự việc nào đó. Tiller đã thực hiện nhiều thí nghiệm liên quan tới ý niệm con người và ông đã trao đổi chi tiết về các thí nghiệm đó với Báo Đại Kỷ Nguyên. Ông phát hiện ra rằng trong chân không – trước đây vốn được cho là hoàn toàn rỗng (không chứa vật chất) – có tồn tại một loại vật chất và loại vật chất này chịu sự tác động vật lý từ ý niệm của con người. Ông thậm chí có thể lưu trữ ý niệm con người vào trong một chiếc máy và phát phóng nó ra một cách tùy ý.
Ví dụ, các thí nghiệm của ông đã chứng minh được rằng ý niệm có thể thay đổi nồng độ pH của nước. Bất kể ý niệm đó đến từ một người đang hiện diện bên cạnh nguồn nước hay từ một chiếc máy được cài ý niệm, nó đều có tác dụng như nhau. Xem thêm chi tiết thí nghiệm của Tiller trong bài viết “Tư tưởng con người có thể tác động đến máy móc”
Nhận thức được rằng ý niệm con người có tồn tại vật chất có thể thay đổi vai trò của ý niệm đối với tác dụng giả dược .
Tiller và Manek tự hỏi liệu ý niệm có sự liên đới thông tin với giả dược không? Tác dụng của giả dược sẽ thay đổi do ý niệm con người chỉ đạo nó và như vậy nó thực sự có tác dụng vật lý lên cơ thể bệnh nhân.
Tác dụng liên đới
Một thử nghiệm lâm sàng thông thường sẽ bao gồm một bác sĩ, bệnh nhân (đối tượng nghiên cứu), thuốc điều trị bệnh đang được nghiên cứu và giả dược. Chúng ta vẫn thường nghĩ rằng bốn thành phần trên là tách biệt với nhau cả về thời gian và không gian. Tuy nhiên qua mô hình toán học, Tiller và Manek đã chứng minh rằng giả dược có sự kết nối với thuốc trị bệnh thực sự và sự kết nối (liên đới) đó đã làm thay đổi tác dụng của giả dược – khiến nó không còn là chất trơ (không có phản ứng) nữa.
Ảnh minh họa thuốc thật và giả dược (Hilch/iStock); Ảnh minh họa bác sĩ và bệnh nhân (Norwayblue/iStock); do Epoch Times biên tập.
Khái niệm về liên đới thông tin [của giả dược] được thảo luận ở đây khác với khái niệm liên đới lượng tử[hoặc rối lượng tử] có thể bạn đã biết tới. Tiller và Manek giải thích sự khác nhau này trong bài báo viết năm 2011 của họ có nhan đề “Cách nhìn mới về ‘tác dụng giả dược’: Gỡ bỏ sự liên đới”, được công bố trên tạp chí Học thuyết Y học (Medical Hypothesis) như sau: “… Sự liên đới vĩ mô có vẻ khác với liên đới lượng tử vốn quan tâm tới sự tương quan giữa các trạng thái lượng tử của các hạt như là phô-tôn và điện tử, [các hạt vẫn có sự liên hệ] thậm chí khi được tách biệt cả về thời gian và không gian. Các thí nghiệm thành công về liên đới lượng tử thường được thực hiện ở nhiệt độ vô cùng thấp (gần độ không tuyệt đối), và hệ lượng tử được nghiên cứu thường là các hệ lượng tử nhỏ nhưng gần đây đã nghiên cứu các hệ lượng tử lớn hơn, ví dụ như các tinh thể nhỏ. Khác với liên đới lượng tử, hiện tượng liên đới thông tin vĩ mô được quan sát ở nhiệt độ phòng, giữa các vị trí thí nghiệm vật lý, thể tích khoảng từ 103 tới 104 foot khối (9.5 – 9.6 mét khối), và được phân tách xa nhau lên tới 6000 dặm (9650 km)”.
Khi tiếp tục nghiên cứu theo hướng này, Tiller và Manek lưu ý rằng: “Chúng ta phải thận trọng trước khi loại bỏ một pháp đồ điều trị y học bởi vì hiệu quả đã được kiểm chứng của nó là hơi khác so với hiệu quả có được từ giả dược trong thí nghiệm liên đới!”
(1) Giả dược (Placebo) là một loại thuốc giả mà các nhà nghiên cứu bào chế sao cho nó hoàn toàn không có một tác dụng sinh lí gì đến căn bệnh, nhưng đồng thời cũng không làm hại đến sức khỏe bệnh nhân.
(2)Tác dụng giả dược là tác dụng tích cực, không phải do kết quả của một phương cách điều trị đem lại, mà có thể do tâm lí của bệnh nhân nghĩ hay kì vọng rằng họ đang được điều trị bằng thuốc thật.
Theo Thời báo Đại kỷ nguyên
Nguyễn Thu Hương Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.