Tôi đã gây ra cho em một nỗi đau quá lớn
Tôi đã gây ra cho em một nỗi đau quá lớn, 44374, Lavender Blog MuaBanNhanh
Tôi quen em trong bữa tiệc sinh nhật của người bạn. Ngoại hình em không có gì đặc biệt nhưng bù lại em có tài ăn nói và cái miệng rất có duyên. Trông em dễ mến tôi mạnh dạn tới gần hỏi han chuyện trò. Qua cuộc nói chuyện tôi biết em là em là họ hàng xa của bạn tôi, em mới tốt nghiệp đại học và đang chờ xin việc.
Thấy em nhanh nhẹn tôi đã giới thiệu cho em một công việc tại công ty của bạn tôi. Em nộp hồ sơ và thật may mắn em đã trúng tuyển. Ngày có kết quả phỏng vấn em vui mừng lắm và không quên gọi điện thông báo cho tôi. Tối đó em mời tôi đi ăn tối để cám ơn.
![]()
Tôi quen em trong bữa tiệc sinh nhật của người bạn. (Ảnh minh họa)
Bình thường khi đã dặn vợ nấu cơm ở nhà, tôi sẽ về ăn cơm mà không nhận bất cứ lời mời từ ai khác. Không hiểu sao hôm đó tôi lại nhận ngay lời mời của em mà không chút đắn đo. Tôi gọi điện về nhà thông báo cho vợ: “Công ty có việc đột xuất anh không về nhà ăn tối em nhé”.
Sau khi ăn tối, tôi mời em đi uống cà phê, hai anh em có dịp chuyện trò và hiểu nhau nhiều hơn. Tôi cũng nhận ra rằng đằng sau cái vẻ ngoài nhí nhảnh hồn nhiên có vẻ hơi trẻ con của em là một con người hoàn toàn khác: biết chia sẻ, cảm thông và hiểu cuộc sống hơn tôi tưởng rất nhiều.
Ngồi nói chuyện với em, nhìn em say sưa kể chuyện về gia đình, về tuổi thơ nghèo khó của em mà tôi quên mất cả thời gian. Đến khi em nhắc thì tôi mới giật mình: “Thôi muộn rồi, anh về đi không chị và các cháu ở nhà lại mong”. Tôi ngước nhìn đồng hồ đã 9 rưỡi tối, vội vã chào em ra về.
Từ khi em được đi làm, em thường xuyên chuyện trò với tôi hơn, lúc thì nhắn tin lúc thì chát trên facebook. Thấy em khoe đã quen việc và mọi người trong công ty rất tốt tôi cũng mừng cho em. Nói chuyện với em tôi thấy thoải mái hơn vì được chia sẻ mọi chuyện. Ngày nào không chát chít tôi lại thấy nhớ nhớ.
Qua facebook em biết sinh nhật tôi, trưa ấy em hẹn tôi ra quán cà phê cũ. Quà em tặng tôi là một chiếc áo sơ mi. Em nhìn tôi cười lém lỉnh: “Đây không phải là quà em tặng sinh nhật anh đâu nhé mà là đồ hối lộ anh đã giúp em tìm được việc thôi!”.
Lần ấy tôi đã nói dối vợ đó là quà sinh nhật của anh chị em trong phòng và giấu biệt món quà mà họ đã tặng cho tôi trong góc tủ quần áo. Tôi rất thích chiếc áo em tặng, một tuần tôi mặc nó đến hai lần mặc dù vợ tôi chuẩn bị cho tôi rất nhiều quần áo. Với bản năng của người phụ nữ, có vẻ vợ tôi hơi nghi ngờ. Có lần vợ tôi tra hỏi: “Đấy là áo phòng anh tặng hay áo cô nào tặng mà anh hay mặc thế? Anh cẩn thận em biết là em không tha đâu”. “Em chỉ có hay nghi ngờ linh tinh, trước đến giờ anh đã có ai ngoài em chưa?”, tôi cố gắng giấu giếm vợ.
Tôi thấy tình cảm giữa tôi và em hơn mức tình bạn nhưng chưa phải là tình yêu, có chăng là sự đồng cảm. Mọi chuyện chỉ đi quá giới hạn vào buổi tối hôm ấy. Tôi đang đi nhậu cùng bạn thì em gọi điện chào tôi vì mai em sẽ thu xếp hành lý về quê. Quá bất ngờ, tôi đã hẹn em nói chuyện vì tôi đang ở gần phòng trọ của em nên tôi tạt qua đó luôn.
Nhìn thấy em đang dọn hành lý tôi hỏi: “Em về có chuyện gì vậy? Em về mấy bữa?”. Giọng em buồn buồn: “Em phải bán xe thôi, anh em ở quê cần một khoản tiền gấp. Không có xe máy thì em không đi làm trên này được, nghề của em phải đi lại mà. Có lẽ em sẽ về quê tìm việc gì đó gần nhà”.
-“Em đừng về quê hẳn, anh sẽ đưa tiền cho em”.
-“Vậy em chỉ mượn thôi, làm đủ tiền em sẽ trả lại anh”. Tối đó chúng tôi đã chuyện trò rất khuya.Và cái gì đến đã phải đến, tôi đã vượt qua giới hạn với em.
Tôi vẫn giấu chuyện của tôi với em nhưng vợ tôi cao tay hơn tôi tưởng. Một hôm cô ấy thu dọn quần áo và đã phát hiện ra bọc quà công ty tặng sinh nhật tôi, thiệp chúc mừng tôi vẫn chưa mở ra xem.
![]()
Tôi trách mình đã gây ra cho em nỗi đau quá lớn. (Ảnh minh họa)
Hôm em thu xếp xong chuyện nhà, em hẹn tôi ra quán cà phê cũ. Tôi lại mặc chiếc áo mà em tặng và vợ tôi đã không bỏ qua cơ hội này. Thấy em ngồi trong một góc quán, dáng vẻ uể oải, tôi lại gần vuốt mái tóc em. Đúng lúc này, vợ tôi lao đến, túm tóc và đẩy em khỏi ghế. “Hôm nay thì hai năm rõ mười rồi nhá. Anh làm sao mà chối cãi được. Hẹn nhau mặc cả áo nó tặng đi cơ đấy”. Vợ tôi vừa nói vừa ném bọc quà mà cô ấy đã tìm thấy trong tủ vào mặt tôi. Tôi chưa kịp phản ứng gì vợ tôi đã lao vào đám đá túi bụi em. Khi tôi kéo được cô ấy ra thì người em đã bê bết máu. Tôi đưa em vào viện nhưng em nhất định không chịu mà bắt xe ôm đi.
Những ngày sau đó tôi cố liên lạc với em mà không được, em chỉ để lại một dòng tin nhắn trên facebook: “Anh về chăm sóc chị đi, đừng để chuyện này lặp lại với một cô gái khác anh nhé. Tiền em nợ anh, em sẽ nhờ anh họ em mang trả cho anh. Cảm ơn anh đa giúp đỡ em nhiều”.
Khi gặp anh họ của em tôi mới hay lần bị vợ tôi đánh ghen ấy em đã bị sảy thai. Tôi bàng hoàng và hối hận vô cùng. Em có thai với tôi mà tôi không hay. Tôi trách mình đã gây ra cho em nỗi đau quá lớn.
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.