Toát mồ hôi hột sau câu nói của mẹ chồng tương lai trong lần đầu về ra mắt
Toát mồ hôi hột sau câu nói của mẹ chồng tương lai trong lần đầu về ra mắt, 66483, Lavender Blog MuaBanNhanh
Trải qua hai năm yêu đương, tìm hiểu, công việc của cả hai cũng đã ổn định nên Phương quyết định tiến đến hôn nhân với Lâm. Nhưng trước khi quyết định kết hôn, Phương phải về thăm gia đình, tìm hiểu hoàn cảnh nhà Lâm trước đã. Vì cũng đã có quá nhiều đôi yêu nhau sâu đậm mà cũng vẫn không đến được với nhau chỉ vì hoàn cảnh gia đình đấy ư.
Hoàn cảnh gia đình Lâm, Lâm cũng đã kể nhiều với Phương. Nhà Lâm ở quê, bố mẹ đều là cán bộ thôn về hưu, mới nghe qua, Phương cũng thấy không có gì đáng băn khoăn, lo lắng. Nhân hai ngày cuối tuần được nghỉ, Phương tay xách nách mang, nào là hành lí, nào là quà cáp cho người già trẻ nhỏ trong nhà Lâm, về nhà Lâm ra mắt.
Bước chân xuống cổng làng, Phương thật sự thấy thích thú với không khí và cảnh vật nơi đây. Sự trong lành, mát mẻ khác hẳn với sự xô bồ, ồn ào, đầy bụi bặm ở thành phố khiến tinh thần con người ta thấy khoan khoái vô cùng. Trên đường đi về nhà Lâm mà miệng của Phương phải ngừng cười và chào hỏi bởi đi đâu cũng thấy Lâm nhắc nhở “Em chào bác đi”, “Em chào cô đi”… Giờ thì Phương mới hiểu nỗi khổ của cô bạn thân lấy chồng ở quê khi cô nàng kể lể phải dành ra 5 ngày sau khi cưới để đi chào hỏi họ hàng. Phương nghe còn không tin, cho rằng cô bạn nói quá nhưng bây giờ được tận mình trải nghiệm, Phương mới tin nó là thật.
![]()
Nhà Lâm ở quê, bố mẹ đều là cán bộ thôn về hưu, mới nghe qua, Phương cũng thấy không có gì đáng băn khoăn, lo lắng. (Ảnh minh họa)
Về đến nhà Lâm thì Phương cũng thấm mệt, đôi chân phồng rộp vì đi cả môt đoạn đường dài dù Phương đã chuẩn bị sẵn đôi giày bệt. Vừa đưa tay gạt mấy giọt mồ hôi trên chán thì mẹ Lâm từ trong n hà hồ hởi bước ra. Phương vừa cúi người chào hỏi bà một cách kinh cẩn thì bà đã nhanh chóng dúi vào tay Phương chiếc giỏ mây:
- Đi chợ luôn đi cháu không chợ quê tan sớm lắm. Đợi tý nữa thì chẳng có gì mà ăn đâu.
Phương còn nghĩ chắc mẹ Lâm muốn thử thách mình nên nhanh nhẹn gật đầu đồng ý dù trong lòng có chút hụt hẫng.
Lâm dừng ở cổng chợ rồi kêu Phương tự vào một mình. Phương tỏ ý không bằng lòng vì lạ nước lạ cái, Phương đã biết gì ở nơi đây đâu mà vào một mình. Như đoán được suy nghĩ của Phương, Lâm giải thích luôn:
- Anh là đàn ông con trai, không đi vào chợ đâu.
Chẳng phải trên thành phố Lâm vẫn tự đi chợ nấu ăn, thậm chí còn nấu cả đồ ăn cho Phương nữa hay sao . Giờ về nhà lại kêu không làm được. Nhưng đôi co với Lâm thì có mà hết ngày, Phương mang theo chút ấm ức nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Đi chợ về Phương cũng thấm mệt, chào đươc bố Lâm và vài người họ hàng của nhà Lâm xong thì đã bị mẹ Lâm gọi ngay vào bếp cùng câu nói như hạ lệnh:
- Nhà bác 11h30′ là phải có cơm nước đầy đủ rồi đấy nhé! Cháu xem liệu liệu mà nấu nướng cho nhanh nhưng vẫn phải nhớ là đủ món đấy nhé!
Bây giờ đã gần 10 giờ rồi mà bao nhiêu yêu cầu như thế thì một mình Phương làm sao mà kịp. Nhưng mới về nhà Lâm ra mắt, để thất lễ thì còn coi sao được. Phương chỉ còn biết tận tâm cố gắng thôi chứ. Chỉ có điều trong khi Phương vất vả, khổ sở trong bếp thì bên ngoài, cả nhà Lâm ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau, không một ai quan tâm hay hỏi han gì Phương khiến Phương có cảm giác như mình chỉ là người nấu cơm thuê vậy.
![]()
Câu nói của mẹ Lâm khiến Phương toát cả mồ hôi hột. (Ảnh minh họa)
Tài nấu ăn của Phương cũng không tệ, hơn nữa Phương cũng vất vả cả buổi mới hoàn thành bước bữa cơm đúng thời gian quy định, vậy mà bố mẹ Lâm không được một câu khen ngợi, còn chê lên chê xuống. Mẹ Lâm thậm chí còn thẳng thừng:
- Thế này thì chưa làm con dâu nhà này được rồi!
Phương nghẹn họng, cố mãi mới nhai hết bát cơm vơi. Mãi mới kết thúc bữa cơm dài lê thê, Phương lại một mình bê mâm bát đi rửa, lau dọn bếp. Vẫn không một ai có ý định giúp Phương dù là việc nhỏ nhất. Xong xuôi, Phương vừa bước chân lên nhà thì mẹ Lâm đã kéo Phương ngồi xuống trước mặt, dặn dò:
- Dâu con nhà này là phải ngoan ngoãn, biết điều trước tiên, nhà chồng nói có sai cũng không được cãi. Công việc nhà phải lo hết, không được nhờ chồng, bố mẹ chồng cũng sẽ không giúp vì đó là bổn phận.
Câu nói của mẹ Lâm khiến Phương toát cả mồ hôi hột. Giọng mẹ Lâm nhẹ nhàng êm ái, nhưng khi vào tai Phương thì cứ như sấm nổ bên tai. Nhìn sang, Lâm cũng đang lim dim gật gù, ra chiều tâm đắc lắm. Lấy lý do bận công việc, Phương xin phép lên sớm. Gì chứ chắc Phương phải cân nhắc lại chuyện kết hôn của mình rồi. Chứ sống ở nhà Lâm thế này, Phương chịu không nổi mất.
Theo Một thế giới
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.