Thấy chồng hất tay mẹ rồi lấy giấy lau chỗ bà chạm vào, cô dâu ném trả chiếc nhẫn kim cương 4 tỷ rồi dắt mẹ về nhà
Thấy chồng hất tay mẹ rồi lấy giấy lau chỗ bà chạm vào, cô dâu ném trả chiếc nhẫn kim cương 4 tỷ rồi dắt mẹ về nhà, 72996, Lavender Blog MuaBanNhanh
Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo khó ở huyện nhỏ của một tỉnh miền núi phía bắc. Bố tôi mất sớm, chỉ có một mình mẹ tần tảo nuôi tôi ăn học. Mẹ tôi đã lớn tuổi nhưng vẫn phải bươn chải đủ thứ nghề trên đời. Từ nhỏ tôi đã thấy người dân quê tôi thường đi chặt mía, làm nương làm rẫy cho những gia đình nhiều ruộng đất và được trả công. Mẹ tôi cũng vậy, bố mẹ tôi đều không phải người sinh ra ở ở khu này nên gia đình nhà tôi không có đất chỉ có làm thuê làm mướn quanh năm mà thôi.
Từ nhỏ tôi đã thấm hiểu được cái cảnh nghèo khó của gia đình mình nó bám theo tôi cho đến tận khi tôi đỗ đại học ở trân thành phố. Tôi hiểu mẹ đã phải cố gắng đến nhường nào mới có thể cho tôi được đi học bằng bạn bằng bè. Cũng vì thế tôi luôn tự hào mình là một đứa con ngoan và được thầy cô và bạn bè đều quý mến.
Tôi chăm chỉ học hành và hi vọng sẽ có một tương lai tươi sáng hơn dành cho mẹ con mình. Tôi học đại học tại thành phố, xa vòng tay mẹ tự lập tất cả mọi việc. Có những ngày đói, có những ngày no nhưng chưa khi nào tôi dám than phiền với mẹ vì tôi biết ở nhà chắc chắn mẹ còn vất vả hơn, còn tích góp nhiều hơn cả tôi nữa. Mẹ sẽ dành dụm tất cả số tiền kiếm được cho tôi. Tôi tự thấy mình không được phép đòi hỏi hơn như thế.
![]()
(Ảnh minh họa)
Suốt 4 năm học đại học tôi cũng có một vài bạn nam để ý đến. Cũng có thích nhưng tôi tự biết mình không nên có thêm một mối quan hệ xa hơn như thế. Tôi đã nghĩ tốt nhất chỉ dừng lại ở tình bạn. 4 năm tôi cố gắng đi làm thêm để tự kiếm thu nhập chi tiêu cho bản thân mà đỡ đần phụ mẹ. Cũng vì thế suốt thời gian học đại học của tôi chỉ có quanh quẩn trên trường, phòng chọ và chỗ làm thêm là hết.
Sau đó ra trường đại học với tấm bằng loại giỏi, tôi cũng đã hi vọng sẽ có một tương lai tươi sáng. Nhưng chỉ có ra trường thì tôi mới thấu được cái cảm giác mình không có chỗ dựa, không có nơi nào để bấu víu vào cả nó thật sự tồi tệ đến thế nào. Tôi tự mình xoay sở, chật vật hơn 2 tháng trời mới kiếm được một công việc cũng chỉ là tạm bợ. Bởi công việc đó không đúng chuyên ngành tôi học.
Trong quãng thời gian đó thì tôi quen với anh, anh chính là giám đốc của công ty tôi đang làm. Thật tình cờ rằng một bữa cơm trưa lại cho tôi cơ hội quen một người tài giỏi đến thế. Anh chỉ hơn tôi có 3 tuổi nhưng lại nắm giữ trong tay một khối tài sản hơn người khác. Tôi cũng biết gia đình anh có một nền tảng vững chắc, nhưng việc đó đã khiến tôi đủ hiểu thế lực của gia đình anh rồi.
Thời gian đầu mới quen nhau tôi luôn cố xa anh hơn. Vì tôi sợ sự khác biệt sẽ khiến cho anh và tôi khó có thể hòa hợp được. Vậy nhưng cũng vì anh chân thành, anh dùng đủ mọi cách và sự thật lòng của anh khiến tôi bị hạ gục. Tôi đồng ý trở thành người yêu của anh sau gần 1 năm quen biết. Thời gian cưa cẩm tán tỉnh bằng đó lâu tôi cảm thấy cũng đã có thể đủ để tin được một người.
Sau đó tôi và anh yêu nhau được hơn 1 năm thì anh ngỏ lời muốn cưới. Mẹ tôi mừng lắm vì cuối cùng tôi cũng đã tìm được hạnh phúc cho mình. Tôi cũng cảm thấy mình may mắn khi có được một tương lai tuôi sáng và có thể lo cho mẹ mình tốt hơn.
Mọi việc chuẩn bị suôn sẻ, anh cầu hôn tôi bằng một chiếc nhẫn kim cương trị giá 4 tỷ. Tôi không thể không choáng ngợp trước sự giàu có và gia thê khủng của gia đình anh. Nhưng quan trọng hơn cả tôi cũng yêu con người anh nữa.
Vậy nhưng mọi chuyện nhanh chóng thay đổi chỉ vì một hành động của anh đã khiến tôi biết chắc chắn người đàn ông đó không thể lấy làm chồng. Mẹ tôi từ quê lên ở phòng trọ với tôi, vì thế tôi có dẫn bà đi gặp anh. Cũng vì yêu nhau nhưng anh chưa về gia đình tôi lần nào. Anh nói anh bận việc tôi chấp nhận được nên đưa hẳn mẹ lên đây. Trong đám cưới đang diễn ra. Vậy mà mẹ tôi vừa chạm vào người anh rồi dặn dò:
(Ảnh minh họa)
– Mẹ nhờ con chăm sóc cái Linh giúp mẹ nhé. Mẹ có mỗi mình nó thôi. Nay nó với con cũng sắp làm đám cưới rồi, mẹ không biết phải nói gì nữa.
– Vâng.
Cùng với câu nói vâng là hành động anh hất tay mẹ tôi ra khỏi vạt áo của mình rồi cầm giấy trên bàn đó lau lau vào chỗ mẹ tôi vừa cầm. Nhìn thấy hành động khinh thường đó của anh dành cho mẹ. Tôi tháo trên tay chiếc nhẫn kim cương 4 tỷ anh dùng để cầu hôn ra khỏi tay mình đưa trả lại cho anh.
– Này, anh cầm lấy mà đem về đeo cho cô gái khác chứ em không dám đeo chiếc nhẫn này đâu.
– Em, sao em lại nói thế?
– Anh ạ, chiếc nhẫn đó quá nặng đối với em. Em có thể cưới một người chồng nghèo nhưng không thể lấy một người chồng không tôn trọng mẹ mình. Em xin phép hủy hôn. Chào anh, mẹ con em về.
Tôi dắt tay mẹ về trong sự ngỡ ngàng của anh. Chắc chắn anh đang bất ngờ lắm. Còn tôi, tôi cũng bất ngờ không kém. Thật may tôi đã nhìn được hành động đó của anh, nếu không thì tôi đã trở thành một người con bất hiếu với mẹ rồi. Tôi hi vọng mình lấy được một người chồng có thể yêu thương mẹ mình, vì người phụ nữ ấy đã quá vất vả, đã tần tảo nuôi tôi lớn khôn và hi sinh cả cuộc đời mình dành cho đứa con gái này.
Sưu tầm
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.