Sau 7 năm nhẫn nhịn, đêm qua lần đầu tiên tôi đánh lại chồng sau câu nói của anh
Sau 7 năm nhẫn nhịn, đêm qua lần đầu tiên tôi đánh lại chồng sau câu nói của anh, 59589, Lavender Blog MuaBanNhanh
7 năm qua người ta đã quá quen với cảnh chị thường xuyên bị anh “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay”. Không bằng lòng việc gì là anh lại đánh chị. Những lời mắng nhiếc, chửi rủa anh dành cho chị nếu một ngày mà không có thì cả xóm nhỏ dường như lại thấy “nhớ”. Người ta cũng chẳng hiểu tại sao chị lại nhẫn nhịn anh như vậy. Họ cảm phục sự chịu đựng của chị trong suốt 7 năm qua khi phải sống chung với một người chồng vũ phu, gia trưởng như anh.
Có lần người ta còn tận mắt nhìn thấy chị bị anh đè hẳn lên người, tát cho đến xây xẩm mặt mày mà vẫn không chịu cầu xin hay phản kháng. Mỗi lần hỏi chị lý do cho sự nhẫn nhịn ấy, chị chỉ nở một nụ cười buồn rồi ánh mắt hướng về nơi xa xăm lắm. Hình như, chị có nỗi khổ khó nói.
Cái lý do chị nhẫn nhịn anh như vậy và lý do anh đánh mắng chị cũng chỉ bởi một chữ thôi – chữ “trinh”. Người ta nói đa phần đàn ông đánh đập vợ vì bản thân anh ta cảm thấy cô vợ ấy không xứng đáng để anh ta tôn trọng. Trường hợp này hoàn toàn chính xác với anh. Nhớ lại cái đêm tân hôn tân kinh hoàng cách đây 7 năm mà chị không khỏi đau đớn. Phát hiện ra vợ mình không còn trinh trắng, anh như một con thú dữ, dồn hết mọi uất hận và bực tức của một gã đàn ông phải đổ vỏ lên người chị. Chắc chẳng có người vợ nào bi thương như chị, mỗi lần ân ái cùng chồng xong thì liền nhận ngay lại những lời nhục mạ và những trận đòn từ anh. Chính chữ “trinh” đã đẩy chị vào cuộc sống như địa ngục trong suốt 7 năm qua. Lý do chị nhẫn nhịn, chịu đựng cũng từ đó mà ra. Bởi chị muốn bù đắp cho anh, và cũng bởi gia đình bố mẹ chị vô cùng gia trưởng, nếu anh mà nói chuyện chị đã mất đi trinh tiết trước khi lấy anh và nhỡ có ngày anh đưa chị về trao trả cho bố mẹ chị thì chắc lúc ấy, chị chỉ còn nước bỏ đi biệt xứ mất.
Và cũng từ đấy, quãng đời làm vợ cay đắng của chị chính thức bắt đầu. Chỉ cần chị khiến anh không bằng lòng một chút là ngay lập tức anh mang chuyện quá khứ ra tra tấn chị:
- Nếu cô mà không để mất đi trinh tiết cho thằng khác thì biết đâu tôi đã có thể trân trọng, yêu thương cô.
Chị đau đớn lắm chứ. Chỉ vì một lần dại dột mà chị đã không giữ được mình với người yêu cũ. Nhưng chẳng phải chị cũng nhận lại cái giá quá đắt khi anh ta “quất ngựa truy phong” đó sao. Chị những tưởng anh là người rộng lượng, bao dung như lời anh nói, vậy mà có ngờ đâu lại ích kỷ và hẹp hòi đến vậy.
![]()
Chị luôn cố gắng nhẫn nhịn chỉ vì muốn bì đắp cho anh. (Ảnh minh họa)
Sống với nhau 7 năm. 7 năm qua chị luôn cố gắng làm tròn bổn phận của một người vợ hiền, một người con dâu hiếu thảo. Con trai cũng đã được hơn 4 tuổi vậy mà anh vẫn chưa hề có chút thay đổi, có một cái nhìn khác với chị. Mà cái cách anh đánh mắng chị cũng “khéo léo” lắm. Chẳng bao giờ mắng mỏ, quát nạt, tát tai chị trước mặt con và bố mẹ, họ hàng mà chỉ khi nào có hai vợ chồng, anh mới “cho phép” bản thân mình đối xử tệ bạc với chị. Trong mắt bố mẹ, anh vẫn luôn là người con trai ngoan, người chồng hoàn hảo. Nhưng có ai ngờ đâu trong mắt chị, anh là nỗi ám ảnh không bao giờ dứt.
Nhưng mọi sự nhẫn nhịn và chịu đựng cũng chỉ có giới hạn của nó mà thôi. Chẳng phải người ta vẫn nói “con giun xéo lắm cùng quằn” đó sao. Sau 7 năm nhẫn nhịn, hôm đó là lần đầu tiên chị dám đánh lại chồng, dám lên tiếng bảo vệ danh dự cho mình.
Hôm đó như mọi ngày, anh đi nhậu say tới khuya mới về. Và bài ca quen thuộc được bật lên, anh tiếp tục cái điệp khúc chị không còn trinh trắng rồi đay nghiến, chửi mắng chị không thương tiếc. Chị vẫn nhẫn nhịn như bao lần chị làm thế. Nhưng tất cả như vỡ vụn khi anh ngang nhiên nghe điện thoai của một cô gái nào đó, buông lời ong bướm và giễu cợt chị:
- Yêu tâm đi con bồ câu nhỏ của anh. Con vợ anh nó vừa dốt nát, vừa rất giỏi chịu đựng vì nó đâu có quyền đòi hỏi anh. Có khi chứng kiến anh lên giường với em, nó còn phải trải ga giường cho chúng mình ấy chứ.
Câu nói của anh vừa dứt thì cũng là lúc cái tát trời giáng của chị nhằm thẳng vào mặt anh mà rơi xuống. Má trái đỏ ửng, mặt anh tối xầm lại, miệng lắp bắp không thành lời:
- Cô, cô dám…..
Lúc này, chị cũng không hiểu bản lĩnh và sự kiên cường ở đâu lại giúp chị mạnh mẽ đến như vậy:
- Phải, tôi mất trinh nhưng cũng đáng để anh đối xử tàn tệ đến như vậy. 7 năm qua đã là quá đủ rồi. Nếu chỉ vì chữ “trinh” mà anh có cách hành xử thấp kém như vậy thì anh cũng chỉ là một kẻ vô lại mà thôi.
Nói rồi chị bỏ ra ngoài, chỉ còn lại mình anh với đôi mắt chết trân và khuôn mặt ngơ ngác vì hành động quá sức đường đột của chị. Còn chị, lúc này chị chợt thấy lòng nhẹ tệnh, thanh thản như vừa trút được gánh nặng bao năm và chị nghĩ tới lá đơn ly hôn. Gió đêm nay thổi rất mạnh!
Nguồn: Internet
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.