Quát mẹ già ăn cơm chậm chạp để rồi phải bật khóc khi mẹ nói: Mẹ xin lỗi vì răng mẹ rụng gần hết rồi, không nhai được và bài học làm con
Quát mẹ già ăn cơm chậm chạp để rồi phải bật khóc khi mẹ nói: Mẹ xin lỗi vì răng mẹ rụng gần hết rồi, không nhai được và bài học làm con, 72773, Lavender Blog MuaBanNhanh
Vợ chồng Huy và Liên kết hôn đến tính đến nay đã được gần 7 năm, hồi đó mới cưới về vì sợ cảnh mẹ chồng nàng dâu mâu thuẫn nên mặc dù là con một nhưng Huy vẫn quyết định dọn ra ở riêng rồi thi thoảng về thăm bố mẹ. Bà Hoa lúc đó cũng tán thành ý kiến của vợ chồng con trai mà không có chút phàn nàn gì, kể cả sau khi chồng mất thì bà vẫn ở một mình tự chăm sóc bản thân không muốn con cái bị vướng bận. Vậy nhưng thời gian không tha cho ai cả, khi tuổi đã gần xế chiều thì sức khỏe bà Hoa yếu đi hẳn…không an tâm để mẹ ở một mình lỡ ốm đau không ai biết nên Huy bàn với vợ quyết định đón về về sống chung với vợ chồng anh.
Nếp sống giữa người già và người trẻ nhiều khi khác biệt nên đâm ra có chút mâu thuẫn, vợ chồng Huy từ khi có mẹ ở cùng nên bất đồng và cãi vã nhau suốt. Mỗi lần nhìn cảnh đó bà Hoa chỉ biết rớt nước mắt…lắm lúc bà muốn về sống riêng như trước nhưng lại sợ nói ra các con bị người đời bảo bất hiếu không chăm lo nổi cho mẹ già. Từ khi ở gần vợ chồng con trai may mắn là sức khỏe của bà Hoa cũng tốt lên hẳn, ngồi nhà không làm gì khiến bà cũng khó chịu nên bà tranh thủ mình còn khỏe giúp con dâu làm mấy việc lặt vặt trong nhà. Tối hôm đó bà có nấu một mâm cơm toàn mấy món vợ chồng con dâu thích, cứ tưởng không khí gia đình sẽ ấm cúng nào ngờ vừa gắp miếng thức ăn lên thì Huy đã phải ọe ra ngay.
![]()
( ảnh minh họa )
– Mẹ kho thịt gì mặn chát như thế này thì ai mà nuốt nổi được cơ chứ?
– Mẹ xin lỗi..chắc là do mẹ lỡ tay bỏ nhiều gia vị quá…thôi con chịu khó chan canh vào ăn cho đỡ mặn…
– Lần sau mẹ đừng có nấu nữa đi…mẹ nấu được mấy món mà cái nhà bếp bừa bồn đến thế rồi. Lại mất công vợ con dọn dẹp…chúng con đi làm vất cả cả ngày mà đến ăn bữa cơm cũng không xong. Mẹ đổ mấy món này đi, chúng con ra ngoài ăn chứ không thể nuốt nổi được nữa.
– Đừng có đổ, phí lắm…để mẹ ăn. Các con cứ ra ngoài ăn đi…
Cố gắng nuốt hết bát cơm…nhưng bà Hoa lại chẳng thể kìm nổi nước mắt, bà khóc không phải gì giận con mà vì bà thấy mình là gánh nặng của các con…không thể làm được việc gì ra hồn. Sợ lại làm phiền các con nên bây giờ bà Hoa chẳng còn dám động tay động chân vào việc gì nữa, tuổi ngày càng già nên nhiều khi khó chịu trong người không ăn uống được. Vậy nhưng đối với vợ chồng Huy khi thấy mẹ như vậy thì lại cho rằng bà dở chứng đòi hỏi này nọ…Cho đến một ngày thì hôm đó là sinh nhật tròn 6 tuổi của cậu con trai nên vợ chồng Huy có tổ chức một bữa tiệc mời mọi người đến chung vui.
Sợ mẹ già làm mất không khí bữa tiệc nên vợ chồng Huy quyết định dọn cơm cho bà ăn trước rồi để bà lên phòng trên. Đang bận bịu chuẩn bị cho bữa tiệc mà nhìn mẹ cứ ăn uống chậm chạp, xúc từng hạt cơm nhỏ…nên Huy khó chịu vô cùng.
– Mẹ ăn nhanh rồi lên phòng giùm con cái đi..khách khứa họ sắp đến cả rồi. Cứ chậm chạp như thế này thì đến bao giờ mới ăn xong bữa cơm đây.
– Mẹ…mẹ…
– Thôi mẹ không phải nói thêm gì, chỉ cần ăn nhanh lên mà thôi.
– Mẹ….xin lỗi các con..vì răng mẹ rụng gần hết rồi, không nhai được.Thôi để mẹ bưng lên phòng rồi ăn, các con bận thì cứ làm đi…Hôm nay sinh nhật cu Tũn nên mẹ có chuẩn bị quà để ở trên tủ ấy..các con yên tâm đi mẹ sẽ không xuống nhà dưới để mọi người nhìn thấy đâu.
Người mẹ vừa dứt câu thì lúc đó Huy bỗng quỳ gục xuống bật khóc nức nở, đến tận lúc này anh mới dám nhìn thật kỹ người mẹ tần tảo của mình…Huy thấy mình hèn hạ…bất hiếu…nhiều biết bao nhiêu. Người mẹ tần tảo đã hi sinh cả cuộc đời cho anh cuộc sống vậy mà lâu nay anh chỉ biết gắt gỏng, nghĩ bà là người đem đến phiền phức cho mình. Người mẹ mà dù tay yếu mắt mờ vẫn lọ mọ nấu cho đứa con mình những món nó thích…người mẹ chịu tất cả khổ cực thiệt thòi miễn con cái của mình vui vẻ, hạnh phúc…Vậy mà khi người mẹ ấy già đi…mắt mờ đi, răng rụng đi…đứa con lại không hề hay biết…
Huy lao đến quỳ xuống ôm chân người mẹ của mình bật khóc nức nở.
– Con xin lỗi mẹ…con sai rồi..
– Con đừng nói vậy…mẹ không trách con. Mẹ chỉ hận tuổi già…mẹ hận mẹ đãng trí không làm được gì giúp các con…
– Không mẹ ơi..là lỗi của con. Lâu nay con đã vô tâm..công lao mẹ dưỡng dục vậy mà con chưa một lần đền đáp…xin mẹ hãy tha thứ cho đứa con bất hiếu này..
Thế rồi ngày hôm đó cả gia đình bà Hoa ôm nhau bật khóc nức nở…nhưng những giọt nước mắt ấy là nước mắt hạnh phúc…nước mắt của những đứa con đã kịp nhìn ra lỗi lầm của mình. Vợ chồng Huy tự hứa với bản thân sẽ chăm sóc thật tốt cho người mẹ của mình..để bà sống quãng đời còn lại hạnh phúc vui vẻ nhất….Vì ” Nếu còn mẹ thì đừng làm mẹ khóc…”
Sưu tầm
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.