Nỗi oán lớn của cô con dâu không vụng trong mắt mẹ chồng
Nỗi oán lớn của cô con dâu không vụng trong mắt mẹ chồng, 68125, Lavender Blog MuaBanNhanh
Ngày mới quen nhau rất ít khi tôi nghe anh nhắc đến gia đình, ngỡ tưởng gia đình anh có nhiều sóng gió nên anh mới né tránh những câu chuyện về cha mẹ, anh chị em, cho đến khi tình yêu của chúng tôi trải qua được gần 2 năm, có sóng gió, có hạnh phúc, và có cả nước mắt anh mới thổ lộ với tôi nhiều hơn về chuyện gia đình. Anh nói gia đình anh rất hạnh phúc, trước đó tôi mới chỉ biết bố mẹ anh đều là nhà giáo đã về hưu, trên anh còn có một người chị gái đã lấy chồng cách đây 3 năm. Còn bây giờ anh kể với tôi nhiều hơn về gia đình mình.
Anh nói: “Anh rất ít khi kể với ai đó về gia đình mình, vì anh nghĩ dù tốt hay xấu thì ai cũng sẽ có một gia đình cho riêng mình, đó là điều hiển nhiên nên nếu không có lý do gì thì anh sẽ không mang gia đình ra làm câu chuyện. Gia đình anh rất hạnh phúc, bố mẹ đều là những người tri thức, tâm lý. Đặc biệt mẹ anh, bà là người rất khéo léo cả trong lời ăn tiếng nói lẫn việc bếp núc…”. Nghe anh kể về chuyện gia đình tôi cảm thấy có gì đó thân thiện hơn, tôi ấn tượng hơn về người mẹ chồng tương lai, có mẹ chồng khéo léo, đảm đang nhất định sau này tôi sẽ an nhàn.
![]()
Ảnh minh họa.
Nhưng kể từ sau buổi ra mắt nhà chồng tương lai tôi mới đoán định được số phận mình nếu về đó làm dâu sẽ không được an nhàn như những gì bản thân vẫn nghĩ. Đúng như lời anh kể, mẹ anh là người phụ nữ đảm đang, khéo léo, nhẹ nhàng. Nhưng có lẽ vẫn còn một điều mà anh chưa kể, đó là vì khéo quá nên mẹ anh rất kỹ tính.
Ngay trong buổi gặp mặt đầu tiên mẹ anh đã “nhẹ nhàng” dạy dỗ tôi bao điều “Cháu học cao vậy nhưng ngoài học kiến thức ra nên dành thời gian học cách làm dâu sau này, phụ nữ ngoài kiếm tiền ra phải biết cách giữ chồng, giữ chồng bằng có nhiều cách lắm cháu ơi, ở phòng khách, nhà ăn, thậm chí cả trong phòng ngủ cháu đều phải là người làm chủ. Làm dâu nhà bác không khó, nhưng phải chịu khó học hỏi…”.
Tôi không biết liệu đó có phải là những lời dạy dỗ bình thường mà bất cứ người mẹ chồng tương lai nào cũng sẽ “giáo huấn”. Nhưng sau buổi gặp mặt hôm đó tôi có chút e dè khi mỗi lần anh đưa tôi qua nhà anh chơi. Thế nhưng tôi vẫn nghĩ mẹ chồng nào cũng khó tính, hạnh phúc, tốt đẹp hay không ở bản thân mình, là con dâu cứ sống đúng đạo, phải phép thì mẹ chồng chẳng thể gây khó dễ được.
3 tháng sau, chúng tôi bàn tính đến chuyện cưới xin. Vậy là cuối cùng tôi cũng đưa ra được quyết định quan trọng trong cuộc đời mình. Ngày lên xe hoa tôi mang một niềm tin mãnh liệt về cuộc sống, bởi bên cạnh tôi luôn có một người chồng biết quan tâm, biết chăm lo cho tôi.
Thế rồi mọi chuyện trở nên rắc rối ngay sau khi tuần lễ trăng mật của vợ chồng tôi kết thúc. Mẹ chồng tôi luôn tỏ ra là người mẹ tâm lý, biết điều, thế nhưng những gì bà thể hiện với tôi khi có mặt chồng tôi ở đó lại khác hoàn toàn so với khi chỉ có hai mẹ con. Những ngày đầu tôi không dám nghĩ xấu về mẹ chồng, lại càng không dám hé nói với chồng vì sợ anh lo lắng. Chỉ đến khi anh nói phải đi cồng tác 2 tuần tôi mới thấy bất an vì 2 tuần sẽ phải đối mặt với mẹ chồng mà không có chồng bên cạnh.
Những ngày anh đi công tác tôi cố gắng vin đủ cớ để không phải chạm mặt mẹ chồng nhiều, khi thì tôi nói công ty nhiều việc, tăng ca, khi thì tìm cách đi ngủ sớm. Thế nhưng bằng cách nào đi chăng nữa mẹ chồng vẫn tỏ ra khéo léo dạy con dâu. Bà liên tục nhắc khéo tôi “là dâu mới không nên đi sớm về khuya như thế, nhà chồng hiểu thì không sao , nhưng hàng xóm nhìn vào thì không hay. Làm dâu thì nên biết lo chuyện cơm cháo, mẹ già rồi không thể vào bếp mãi được.”.
Những lời mẹ chồng tôi nói lúc đầu ai nghe thấy thì ngỡ tưởng có lý lắm, thương con dâu lắm. Nhưng phải sống trong chăn mới biết chăn có rận. Thà mẹ chồng tôi cứ ác khẩu nhưng rộng tâm còn dễ sống hơn. Đằng này sự khéo léo đảm đang của mẹ chồng khiến tôi khổ sở.
Rút kinh nghiệm những lời mẹ dạy dỗ, tan làm là tôi tức tốc về nhà, đi chợ, nấu cơm. Nhưng chưa một lần mẹ chồng tỏ ra hài lòng với tôi. Bản thân tôi tự nhận thấy dù chưa được khéo léo lắm nhưng so với chúng bạn đồng trang lứa tôi là những đứa biết làm, biết thu vén chuyện nhà. Nhưng mẹ chồng thì lại luôn cho rằng tôi không biết làm gì, nấu bữa cơm cũng không nên thân. Món nào tôi nấu ra bà cũng chê và cố bới lông tìm vết để lọc ra khuyến điểm.
Bữa cơm nào mẹ tôi cũng chỉ gẩy đũa rồi đứng lên nói “cơm không thể nuốt nổi”. Rồi mẹ chồng tôi thường xuyên nói chuyện với hàng xóm để chê trách con dâu vụng về “Con bé chẳng biết làm gì, nấu cơm không nổi, thức ăn thì không hiểu nó học ở đâu mà dở đến vậy. Ngay cách đi chợ, mua đồ ăn đã thể hiện được con người rồi, không biết tính toán. Nhà cửa không biết thu vén, dọn dẹp, đến cắm lọ hoa cũng không biết. Không hiểu ở nhà bố mẹ dạy dỗ ra sao mà về nhà chồng cứ như con nít, chẳng làm được việc gì ra hồn. Liệu có chăm sóc nổi chồng con không nữa”.
Từ những ngày sau mẹ chồng tỏ ra khó chịu với tôi, không cho tôi vào bếp. Sáng nào bà cũng dậy sớm đi chợ, nấu nướng đâu ra đấy. Phải công nhận mẹ chồng tôi nấu ăn ngon, không thể chê được, đúng như lời chồng tôi nói “bà đảm đang, khéo léo”. Nhưng không thể vì bản thân mình khéo mà nghĩ ai cũng vụng về. Có mẹ chồng khéo léo quá nên lúc nào tôi cũng mang tiếng oan là “con dâu vụng về, lười làm”. Tôi không biết sau này phải làm thế nào để có thể làm hài lòng mẹ chồng, phải cố gắng bao nhiêu mới có thể trở nên khéo léo, đảm đang trong mắt mẹ chồng tôi.
Theo ĐSPL
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.