Nhờ chuyến du lịch bão táp mới biết khả năng lợi hại của cô vợ cục mịch nhà tôi
Nhờ chuyến du lịch bão táp mới biết khả năng lợi hại của cô vợ cục mịch nhà tôi, 61993, Lavender Blog MuaBanNhanh
Trong mắt tôi, vợ tôi là một người cục mịch chính hiệu. Cô ấy không giỏi ăn nói, cũng chẳng biết ăn mặc. Ngồi ăn cơm cùng nhau, trong khi tôi bàn luận đủ chuyện trên trời dưới biển thì cô ấy cứ im im ăn sạch thức ăn. Tôi mà có hỏi gì liên quan đến chuyện ngoài xã hội thì vợ tôi cũng trả lời: “Em không biết”.
Thế là trong nhà, tôi luôn là người độc thoại. Vợ chồng tôi chưa có con, lại là nhân viên làm việc trong ngành ngân hàng, đáng ra với vị trí công việc như thế, vợ tôi phải là người năng động, hiểu biết mới đúng, đằng này, vợ tôi lại như người trên trời rơi xuống, không nói không rằng. Cuộc vui nào vợ tôi cũng ngồi im thin thít rồi ăn uống “tẹt ga”. Cảm giác như vợ tôi chỉ biết có ăn, còn lại mọi chuyện khác cô ấy chẳng thèm để tâm.
![]()
(Ảnh minh họa)
Sau khoảng thời gian miệt mài với công việc, tôi quyết định sẽ đi du lịch nước ngoài cùng vợ để xả hơi. Sau khi đặt vé xong xuôi, tôi tự tay chuẩn bị đồ đạc vì cảm giác không tin tưởng ở vợ, trong khi tôi tất bật thì vợ tôi cứ đủng đỉnh. Ngày khởi hành, vợ tôi cũng chẳng tỏ ra háo hức hay vui vẻ gì. Cô ấy cứ bình thản như thường. Trong khi người khác đi nước ngoài thì khoe khắp thì vợ tôi lại chẳng nói câu gì, cô ấy vẫn mặc quần jeans, áo pull rồi khoác áo phao to sụ.
Lên máy bay, tôi mới nhớ ra là mình đã để quên cuốn sổ ghi chép về khách sạn nơi chúng tôi sẽ đến nghỉ ở Pháp. Cả tên khách sạn và số điện thoại ghi trong đó tôi cũng không tài nào nhớ nổi. Đang bấn loạn kể cho vợ nghe thì cô vợ cục mịch của tôi lại nhắm mắt đọc vanh vách tên khách sạn rồi bình thản lôi điện thoại ra cho tôi xem những hình ảnh cô ấy đã chụp lại từ cuốn sổ tay của tôi.
Tôi há hốc mồm vì kinh ngạc. May mà cô vợ cục mịch của tôi đã phòng trừ hết mọi trường hợp nên cuối cùng chúng tôi cũng đến được khách sạn. Giờ phải tự lo liệu hết mới thấy mình dại vì không đặt tour. Đến nơi, đi thưởng ngoạn chưa đầy một ngày thì tôi lại lăn ra ốm, tiếng Anh của tôi cũng chỉ đủ dùng, tiếng Pháp thì hầu như chỉ biết mỗi câu: “Xin chào”. Tôi đang lo lắng tột độ thì thấy vợ quay sang nhân viên khách sạn nói chuyện bằng tiếng Pháp vèo vèo. Một lúc sau, tôi được đưa đến phòng khám.
Tôi thấy vợ mình nói chuyện với bác sỹ rất lâu. Từ khi yêu đến khi cưới, tôi không hề biết vợ mình sành tiếng Pháp, chỉ đến khi được mục sở thị khả năng đó của nàng với người nước ngoài, tôi mới thầm cảm phục. Tối đó, khi tôi đang nằm ở phòng thì anh phục vụ đưa đồ ăn vào, tôi hỏi anh ta vài câu xã giao bằng tiếng Anh thì nghe anh ta nói rằng, hầu hết nhân viên khách sạn đều khen tôi tốt số vì có một cô vợ xinh và giỏi giang như vậy.
![]()
(Ảnh minh họa)
Tôi nghe anh phục vụ khen mà thấy mát ruột vô cùng. Tôi lò dò đi xuống sảnh gọi vợ lên ăn tối thì thấy nàng đang đứng nói chuyện với một người đàn ông cực điển trai, mặc complet sang trọng. Gã đó sau vài câu nói còn đưa tay ra nắm tay vợ tôi, không những thế, gã ta còn hôn tay vợ tôi nữa chứ. Máu ghen nổi lên, tôi chạy xuống nói với anh ta bằng tiếng Anh một câu ngụ ý muốn anh ta bỏ tay ra khỏi người vợ tôi. Lúc đó, gã đàn ông này mới nói câu xin lỗi rất lịch sự rồi khen vợ tôi xinh, thông minh.
Chuyến du lịch của tôi không hề thuận lợi, đến khi ra sân bay về nước, tôi cũng bị nhân viên an ninh chặn lại hoạnh họe. Những tưởng ra nước ngoài để hưởng thụ, nghỉ ngơi, nào ngờ tôi chỉ toàn chuốc bực vào người. Khi đó, vợ tôi mới xuất hiện với nụ cười tươi rói rồi từ tốn trình bày bằng tiếng Pháp. Một lúc sau, nhân viên an ninh đã lịch sự mời tôi qua cổng.
Sau chuyến du lịch “bão táp” ấy, tôi đã nhìn vợ bằng con mắt khác. Trong mắt tôi, vợ tôi đã không còn là cô vợ cục mịch nữa mà là cô vợ thông minh và tự tin. Tôi cũng hiểu rằng, vợ tôi ít nói và không muốn phô trương kiến thức chứ không phải là cô ấy không biết gì. Cũng từ đó, tôi bớt hẳn cái thói thích chứng tỏ trước mặt vợ.
Theo Tịnh Uyên/ Một Thế Giới
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.