Một tiếng tỉnh táo mỗi ngày và việc làm của người chồng tâm thần khiến vợ rớt nước mắt
Một tiếng tỉnh táo mỗi ngày và việc làm của người chồng tâm thần khiến vợ rớt nước mắt, 68868, Lavender Blog MuaBanNhanh
Anh yêu chị khi hai người vừa bước vào những năm đầu tiên của bậc học phổ thông. Tình yêu học trò vô tư trong sáng, lúc ấy chị ngưỡng mộ anh vì anh là người học giỏi nhất lớp. Còn anh đã thầm thương nhớ cô bạn bí thư đoàn có hai bím tóc đuôi gà dễ thương.
Ngày biết tin cả hai cùng đỗ đại học anh mới mạnh dạn ngỏ lời yêu chị. Và suốt 4 năm học đại học dù sống cách xa nhau nhưng tình cảm của họ cứ lớn dần lên với biết bao kỉ niệm. Cứ nghĩ sau khi ra trường họ sẽ có một cái kết tuyệt đẹp, nào ngờ…
Anh bị tai nạn giao thông vào đúng ngày bảo vệ tốt nghiệp. Tay cầm bó hoa chưa kịp trao anh, chị nước mắt ngắn dài lao nhanh tới bệnh viện. 3 đêm thức trắng đứng ngoài phòng cấp cứu nhìn vào bên trong với lời cầu nguyện anh sẽ qua khỏi. Và khi bác sĩ bước ra với câu: “Anh ấy đã qua cơm nguy hiểm” thì chị cứ thế ôm mặt khóc nức nở vì hạnh phúc. Thế nhưng điều bất hạnh còn ở đằng sau mà chính chị cũng không lường hết được. Anh bị trấn thương sọ não, dù cứu được tính mạng nhưng phải mang căn bệnh tâm thần suốt cuộc đời.
![]()
Anh bị trấn thương sọ não, dù cứu được tính mạng nhưng phải mang căn bệnh tâm thần suốt cuộc đời. (Ảnh minh họa)
Sau 3 tháng nằm viện, sức khỏe của anh đã dần ổn định. Gia đình đón anh về. Chị lúc này đã ra trường, chị không nỡ xa anh nên quay về quê xin việc để có thời gian ở cạnh người yêu chứ không ở lại thành phố như dự định ban đầu.
Lúc đầu ai cũng mong anh có thể qua khỏi để hai người được đến với nhau. Nhưng đó là điều không tưởng. Hơn 1 năm như thế bố mẹ giục chị lấy chồng, con gái có thì chị không thể cứ yêu một người tâm thần được. Rồi tương lai chị sẽ như thế nào?
Song mỗi lần chứng kiến những cơn đau hành hạ anh, chị lại không muốn rời xa anh chút nào cả. Chị xin bố mẹ: “Nếu bố mẹ muốn con lấy chồng thì hãy để con lấy anh ấy. Còn không con cũng sẽ chẳng lấy ai”. Bố chị tức giận đánh chị một trận thừa sống thiếu chết. Nhưng lúc tỉnh lại câu đầu tiên chị nói vẫn là: “Con sẽ lấy anh ấy”.
Trước sự cương quyết của con gái, bố chị chỉ còn biết gục đầu xuống bàn. Mấy tháng sau nhà trai sửa soạn một cái lễ nhỏ sang thưa chuyện. Rồi thì họ làm đám cưới. Chị cũng mặc váy cô đâu nhưng đó lại là cái đám cước có một không hai từ xưa tới nay ở làng chị. Chú rể bị trói tay và phải có người ngồi bên canh chừng trong đám cưới.
Khoảng thời gian trước dù thường sang n hà anh chăm sóc nhưng chị chưa từng ở lại qua đêm bao giờ. Giờ chung nhà chung giường với anh chị mới thấm hết nỗi đau mà chồng phải chịu đựng. Chưa đêm nào anh ngủ ngon giấc, cứ nửa đêm về sáng là lại đau đầu rồi nói năng lảm nhảm. Có lần còn bỉ đi suốt đêm không về khiến chị và cả nhà chồng cũng trắng đêm trong đèn đi tìm anh.
Một tháng sống ở nhà chồng nhưng chị và anh vẫn chưa động phòng. Mỗi ngày chị thấy chồng mình dường như chỉ tỉnh táo được chừng 1 tiếng đồng hồ. Và đó là những giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời của chị. Đó là mỗi lần chị đi làm về, anh ra ra ngõ đứng đón…
Hôm đầu tiên thấy anh đứng ở cổng, tiện có chiếc bánh mẹ đẻ vừa đưa lúc gặp dọc đường chưa ăn chị đưa luôn cho chồng. Anh cầm lấy ăn luôn một cách ngon lành… Mẹ chồng chị nói ngày bé anh vẫn thường đứng cổng đợi mẹ đi chợ về mua quà cho như thế.
![]()
Mỗi lúc tỉnh táo anh lại vuốt ve bụng vợ và cười rất tươi. (Ảnh minh họa)
Vậy là ngày nào đi làm về, chị cũng mua một thứ gì đó cho chồng. Anh bắt đầu tỏ ra thích thú, ngoan ngoãn hơn một chút. Những lần sau chị không đưa cho chồng ngay ngoài cổng nữa mà dụ anh vào buồng riêng… Nửa năm sau thì chị có bầu với người chồng tâm thần ấy. Làng xóm lúc đầu nghi ngờ dị nghị, không phải là chị có thai với anh. Bố mẹ chồng không nói gì, dường như ông bà cũng hiểu cho nỗi lòng của con dâu. Bà từng nói với chồng, nó sinh ra ở nhà mình thì sẽ là cháu mình.
Mỗi lúc tỉnh táo anh lại vuốt ve bụng vợ và cười rất tươi. Đó cũng là động lực để chị vượt qua khoảng thời gian bầu bí khó khăn trước vô vàn những lời ác độc của làng xóm. Chỉ tới ngày con chị cất tiếng khóc chào đời thì cả nhà chồng chị mới như vỡ òa hạnh phúc. Thằng bé giống anh như hai giọt nước. Mẹ chồng cứ ôm chặt lấy chị mà không nói thành lời.
Hạnh phúc quá lớn khiến chị cũng không thể nào ngờ tới. Chặng đường phía trước với người chồng mắc bệnh còn rất gian nan nhưng chị tin chắc rằng mẹ con chị sẽ không bao giờ chùn bước, sẽ luôn cùng anh đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời.
Theo Một thế giới
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.