Mẹ ơi, mẹ chỉ ngủ với con 3 đêm nữa à mẹ?
Mẹ ơi, mẹ chỉ ngủ với con 3 đêm nữa à mẹ?, 50797, Lavender Blog MuaBanNhanh
Tôi và chồng cũ quen nhau từ khi còn học cấp 3. Học hết 12, tôi thi trượt đại học và học nghề ở một trường trung cấp trong tỉnh. Thời gian đó, anh bắt đầu theo đuổi và tôi dần yêu nảy sinh tình cảm. Rồi chúng tôi yêu nhau, trải qua đủ cung bậc cảm xúc từ yêu, hận, chia tay, quay lại đủ cả.
Từ khi còn đi học, mọi người thường xem tôi là đứa con gái ngỗ nghịch, cá tính. Bởi dù là gái nhưng bạn bè của tôi rất nhiều, đủ kiểu từ giàu nghèo, học giỏi, học dốt và ham chơi. Tính tôi phóng khoáng nên chơi với ai bọn họ cũng quý và có đứa lại lợi dụng tính thoải mái của tôi mà vay tiền rồi quên luôn không trả.
Anh không chơi như tôi vì bố mẹ làm giáo viên, nghiêm khắc nhưng không hiểu sao lại mê tôi như vậy. Sau khi ra trường, tôi về mở một tiệm làm tóc gần nhà. Khách rất đông vì tôi khéo tay, nổi tiếng làm tóc đẹp và luôn bắt kịp gu thời trang nên giới trẻ trong huyện đều tìm tới.
Lúc đó bố mẹ anh vẫn chưa đồng ý vì anh học đại học, ra trường có công việc đàng hoàng mà lại đi yêu một đứa con gái làm nghề bấp bênh như tôi. Nhưng nhờ có chút mồm mép giao tiếp và làm tóc đẹp mà chẳng mấy tôi kiếm được vốn, mở thành tiệm chụp ảnh cưới. Tôi thuê thêm nhân công về làm. Khi đó, gia đình anh nhìn nhận tôi khác hơn và cuối cùng bố mẹ anh cũng đồng ý cho chúng tôi đến với nhau.
![]()
Sau 4 tháng thì chúng tôi làm đám cưới. Về làm dâu làm vợ anh, tôi mới hiểu bố mẹ khó tính à nghiêm khắc như thế nào. Tính tôi lại thích bay nhảy từ bé, công việc cũng khác không thể sáng đi chiều về như những người làm công chức, khách đến thì có khi tận 9, 10 giờ đêm vẫn làm là bình thường, vì vậy mà bố mẹ anh bắt đầu nói ra nói vào.
Có lúc mẹ chồng tôi còn chửi thẳng anh khi tôi đứng ngay cạnh đó rằng: “Tao đã bảo rồi, lấy đứa ăn học nghề nghiệp đàng hoàng không nghe, giờ mày xem, xem nó có phải làm dâu nhà này không? Có ai mẹ chồng đi phụ vụ hầu hạ con dâu, 9 10 giờ đêm còn chưa vác mặt về với con thì làm mẹ làm gì!”
Chồng tôi nghe thế chỉ lẳng lặng đi không nói gì. Mới đầu anh còn bảo về, nói lại cho tôi nhưng lâu dần, thấy tôi cứ đi sớm hôm anh cũng dần thay đổi. Đỉnh điểm khi thằng bé thứ hai ra đời, sau 6 tháng tôi trở lại quản lý tiệm ảnh, làm tóc, không có thời gian chăm hai đứa nhỏ, anh càng hay cáu gắt với tôi hơn. Mẹ chồng, bố chồng tôi vốn định kiến từ trước. Nhiều lúc đi làm về, họ chỉ liếc mắt nhìn tôi một cái rồi đi vào. Họ không hiểu, tôi đi làm kiếm tiền để nuôi con chứ đâu phải đi chơi nhảy gì nhưng tôi bất lực…
Anh ngày càng đổ đốn, hay rượu chè. Có hôm đi 2, 3 giờ sáng không về. Sau đó tôi phát hiện anh qua lại với một cô gái làm cùng cơ quan. Họ còn ăn ngủ với nhau rồi. Tôi không lu loa lên như những người khác nhưng khi nói chuyện, anh lạnh nhạt bảo tôi không có quyền lên tiếng với anh, nếu không sống được thì dọn đi.
Tôi cố gắng níu kéo thêm một thời gian nữa nhưng không được. Bố mẹ anh ra vẻ muốn anh bỏ tôi, vậy là chúng tôi ra tòa ly hôn. Khi đó con gái tôi mới được 6 tuổi, còn thằng bé 2 tuổi. Tôi nuôi con gái còn anh giành quyền nuôi thằng nhỏ.
Nhiều lúc nhớ con quá, tôi đón thằng nhỏ về ngoại và ba mẹ con trốn đi Hà Nội chơi. Mẹ anh bảo tôi có ý định bắt cóc cháu nên sau đó không cho gặp nữa. Tôi đành bất lực nhìn con từ xa. Tất cả có thể tại tính tôi không được khéo léo như người ta nên không thể làm hài lòng gia đình anh được.
![]()
Ly hôn 6 tháng anh cưới cô gái đó làm vợ hai. Lúc này tôi lo nơm nớp cô ta sẽ đối xử không tốt với con trai mình. Và đúng như tôi lo lắng, một lần gặp trộm con trên đường, tôi thấy má thằng bé tím bầm, hỏi thì nó bảo dì đánh. Tôi uất ức quá gọi anh ra nói chuyện, anh lại im lặng không nói gì, chỉ bảo cô ta đang mang bầu nên khó ở. Tôi đòi đưa con về nhà ngoại. Bố mẹ anh lại can ngăn, tôi bế con giơ cái má ra cho họ nhìn để họ hết nói lại. Cuối cùng họ đành đồng ý cho tôi nuôi thằng bé một thời gian.
Công việc ngày càng khó khăn khi các tiệm tóc, tiệm ảnh cưới mọc lên nhan nhản ở quê tôi. Tiền kiếm về không được là bao, lại nuôi hai đứa con nhỏ. Bố mẹ tôi cũng không giàu có gì, còn anh từ khi con về với tôi không chu cấp nuôi con được một đồng nào.
Con lớn, đi học càng tốn kém hơn. Bế tắc, tôi quyết định làm hồ sơ xuất khẩu lao động sang Hàn Quốc. Tôi đành gửi hai đứa nhỏ cho ông bà ngoại với hi vọng sau khi đi vài năm có ít vốn, các con tôi sẽ đỡ khổ hơn.
Đêm qua, 3 mẹ con chuẩn bị đi ngủ, con gái lớn sau khi kể chuyện ngày đầu đi học liền hỏi tôi: “Mẹ ơi, mẹ chỉ ngủ với con 3 đêm nữa thôi à mẹ?” Câu nói vô tư của con bé làm tôi đau đớn không kìm được nước mắt. Tôi cố kìm nén bấy lâu nay để bố mẹ tôi không buồn, để các con tự tin dựa vào mẹ nhưng giờ vỡ òa. Tôi khóc ôm lấy hai đứa nức nở. Chỉ còn hai đêm nữa ngủ cùng các con. Rồi tôi phải xa chúng sang xứ người làm ăn. Các con tôi sẽ ra sao khi xa rời vòng tay của mẹ? Tôi sẽ nhớ lắm, nhớ mùi thơm, mùi mồ hôi nghịch dại của hai đứa nhỏ.
Nhớ lắm bàn tay bé xíu của hai đứa, nhớ lắm những câu hỏi hồn nhiên của hai đứa. Rồi khi tôi đi xa, không biết ông bà nội có bắt chúng về bên kia sống cùng người mẹ ghẻ kia không? Tôi phải làm sao đây? Xin hãy tư vấn giúp tôi.
Theo Người đưa tin
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.