Lần ăn vụng nhớ đời và cách trừng phạt của cô vợ khiến tôi tởn đến già
Lần ăn vụng nhớ đời và cách trừng phạt của cô vợ khiến tôi tởn đến già, 62606, Lavender Blog MuaBanNhanh
Tôi vẫn cứ đinh ninh rằng mình ngoại tình kín kẽ, thế nhưng mọi chuyện lại bung bét hết khi cô nhân tình của tôi chủ động nhắn tin “đánh ghen ngược” với vợ tôi. Hôm đó tôi về nhà sớm, vừa về đến nhà, vợ tôi đã cầm cái điện thoại của nàng đến trước mặt tôi, mở đúng tin nhắn của cô nhân tình của tôi ra cho tôi đọc.
Giây phút đó, tôi đứng hình. Tôi lắp bắp không nói được câu nào. Vợ tôi nhẹ nhàng lấy cái điện thoại lại rồi bảo: “Anh thay đồ, tắm rửa rồi ra ăn cơm đi”. Tôi không còn biết nói gì hơn, ngoan ngoãn làm theo lời vợ. Suốt bữa ăn hôm đó, vợ tôi vẫn tươi cười, vẫn gắp thức ăn cho tôi nhưng ánh mắt của nàng không hề nhìn tôi dù chỉ là một giây.
![]()
(Ảnh minh họa)
Từ ngày đó cho đến 2 tháng sau, ngày nào vợ tôi cũng giữ vẻ mặt bình thản như vậy. Nhưng đêm đến, nàng lặng lẽ vác gối xuống dưới sàn nhà nằm, mặc cho tôi van xin, khuyên nhủ thế nào đi chăng nữa. Cô nhân tình của tôi thì ngày nào cũng nhắn tin đòi “chứng minh” tình yêu. Tôi đã tìm mọi cách để từ bỏ cô ta nhưng cô ta bám tôi dai như đỉa. Và hôm nào có tin nhắn, vợ tôi đều chuyển tiếp cho tôi đọc.
Nàng vẫn nhẹ nhàng chăm sóc tôi và con hằng ngày, tối đến vẫn ngủ dưới sàn và tuyệt nhiên không cho tôi đụng vào người. Ngay cả ánh mắt của nàng cũng không dành cho tôi. Tôi sợ điều đó vô cùng, thà rằng nàng lao vào tôi đấm đá hay khóc lóc tôi còn thấy dễ chịu, đằng này, nàng im lặng, đối xử tốt với tôi hằng ngày khiến tôi thấy mình như một kẻ tội đồ.
![]()
(Ảnh minh họa)
Nhưng một tối nọ, khi tôi đang ngon giấc thì nghe tiếng đồ đạc rơi loảng xoảng. Tưởng có trộm đột nhập, tôi vội vàng chạy ra nhà bếp để xem. Nào ngờ, trước mặt tôi là hình ảnh vợ tôi nằm sóng soãi giữa sàn nhà. Tôi lao tới bế cô ấy lên thì thấy toàn thân vợ tôi lạnh toát. Tôi nhanh chóng gọi xe cấp cứu đưa cô ấy vào bệnh viện. Bác sỹ bảo rằng do bị lạnh nên vợ tôi bị thương hàn nặng. Nếu đưa vào trễ chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.
Tôi sợ hết hồn hết vía. Từ hôm đó tôi nài nỉ, van xin nàng lên giường ngủ nhưng nàng vẫn không chịu. Tôi khổ sở vô cùng. So với việc sung sướng một chút khi ‘ăn vụng’ thì giờ tôi lại thấy khốn khổ nghìn lần. Biết thế tôi đã tu tâm để khỏi phải có cái ngày đau khổ này.
Nhưng vẫn chưa hết. Hôm đó nhà tôi có giỗ, tôi và vợ con qua nhà bố mẹ để dự. Lúc đó vợ tôi đã khỏe lại. Trong khi họ hàng của tôi đang ăn uống vui vẻ thì ngoài cổng có tiếng ồn ào. Tôi tái mặt khi nhìn ra thấy cô nhân tình của mình nước mắt ngắn nước mắt dài bù lu bù loa ngoài cổng. Vợ tôi nhanh trí kéo cô ta ra một góc rồi nói chuyện. Thế nhưng cô nhân tình của tôi cứ khóc ầm ĩ, rồi cô ta chửi tôi là thằng đàn ông bội bạc, làm cho cô ta có bầu rồi bỏ. Rằng vợ tôi là con đàn bà hung dữ, chồng không còn yêu mình mà cứ giữ khư khư bên mình, v.v…
Tôi không hiểu cớ làm sao cô ta biết địa chỉ nhà của bố mẹ tôi. Sau khi lôi được cô ta đi chỗ khác và nói chuyện, vợ tôi trở lại với lời thanh minh khiến tôi xấu hổ vô cùng. Cô ấy nói rằng, tôi chẳng may bị cô gái ấy gài bẫy để tống tiền. Ngày nào vợ tôi cũng nhận được tin nhắn đe dọa của cô gái ấy. Có lẽ đã đến lúc phải nhờ sự can thiệp của pháp luật.
Bố mẹ, họ hàng tôi từ chỗ chửi rủa tôi quay sang gà gật, bởi họ thấy thái độ của vợ tôi rất bình thản. Chẳng có người phụ nữ nào biết chồng đi ngoại tình mà còn bao che cho chồng như vợ tôi. Hành động đó của nàng khiến tôi thấy xấu hổ vô cùng.
![]()
(Ảnh minh họa)
Kể từ hôm đó, tôi kiên quyết cắt đứt với cô nhân tình. Tôi đến gặp cô ta, thẳng thắn nói chuyện và còn nói dối rằng, mình bị bệnh hiểm nghèo, đang dồn hết tài sản để chữa trị. Nghe tôi nói thế, cô nhân tình của tôi đã bĩu môi khinh bỉ: “Tưởng anh giàu có thì tôi theo, đau ốm, nghèo kiết xác thì đừng tới làm phiền tôi. Phí công tôi dàn dựng kịch bản”.
Tôi yên tâm vì từ nay, cô ta không còn gửi tin nhắn khủng bố vợ tôi nữa. Nhưng tôi cũng “tởn” đến già việc ‘ăn vụng’, bởi tôi sợ cái cảnh vợ tôi mặt không chút cảm xúc, một mình chịu đựng nỗi đau nhưng vẫn không tha thứ cho tôi. Mãi 6 tháng sau, khi thấy thái độ thành khẩn của tôi, vợ tôi mới mở miệng. Cô ấy nói rằng, sự chịu đựng của cô ấy có giới hạn. Nếu tôi phạm lỗi thêm lần nữa, cô ấy chắc chắn sẽ ly hôn.
Từ đó đến nay đã 10 năm trôi qua, tôi chưa một lần dám tái phạm vì chỉ nghĩ đến cảnh tượng vợ tôi bị trúng gió vì nằm dưới sàn, phải đi cấp cứu là tôi đã chết khiếp.
Theo Tịnh Uyên/ Một Thế Giới
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.