Kết cục bi thảm của người vợ coi thường chồng
Kết cục bi thảm của người vợ coi thường chồng, 46841, Lavender Blog MuaBanNhanh
Anh là con trai cả trong một gia đình thuần nông. Hiểu được nỗi khó khăn, vất vả của bố mẹ ở quê nên anh quyết tâm học hành để sau này có thể giúp đỡ được bố mẹ và các em. Thế nhưng, cuộc sống vốn không được may mắn như anh vẫn nghĩ. Tốt nghiệp ra trường anh chật vật tìm việc nhà nhưng rồi mọi thứ chỉ dừng lại ở mức trung bình. Anh chỉ có thể kiếm tiền tự nuôi bản thân ở đô thị xô bồ, thi thoảng anh mới có chút tiền, chút quà gọi là gửi về quê động viên bố mẹ chứ chẳng làm gì được to tát.
Chị lại ngược lại, chị là tiểu thư trong một gia đình khá giàu có ở đất Cảng. Chị không quá giỏi nhưng điều kiện gia đình cho phép chị được kiêu hãnh và tự tin. Chị không làm việc trong cơ quan nhà nước mà kinh doanh ngoài. Với vốn liếng bố mẹ đầu tư cùng với sự khéo léo, nhanh nhạy chẳng mấy chốc chị đã có thể để dành được tiền.
Thế rồi, duyên số đưa đẩy thế nào mà anh chị lại gặp nhau, yêu nhau rồi lấy nhau. Mặc dù ban đầu có đôi chút về sự chênh lệch hoàn cảnh của hai gia đình nhưng rồi tất cả cũng qua.
Lấy chị, anh luôn tâm niệm phải yêu thương, chiều chuộng và dành cho chị những điều tốt đẹp nhất. Anh nghĩ rằng mình đã may mắn khi lấy được người vợ đảm đang, giỏi giang như chị.
Còn chị, lấy anh rồi mà đôi lúc vẫn thắc mắc vì sao lại có thể lấy anh. Ban đầu có thể là vì tình yêu nhưng khi bước vào cuộc sống hôn nhân thực sự thì chị mới nhận ra rằng, lấy một người chồng kém cỏi hơn mình về mọi thứ thật là điều sai lầm. Cũng bởi cái ý nghĩ ấy mà chị đã nhiều lần cư xử không tốt với anh và gia đình chồng.
![]()
Chị tự cho mình cái quyền coi thường người khác vì kiếm được nhiều tiền hơn (Ảnh minh họa)
Đáng lẽ ra là dâu cả trong gia đình chị phải có trách nhiệm chăm lo cho bố mẹ chồng và các em nhưng chị luôn lấy lý do để chối từ mọi việc. Có chăng chị làm trong trạng thái chẳng hề vui vẻ gì khiến anh rất buồn lòng.
Thu nhập của anh chỉ bằng một phần nhỏ của chị nhưng cứ khi nào có lương là anh lại được sạch cho vợ chứ không giữ riêng hay gửi về cho gia đình. Đơn giản vì anh nghĩ vợ anh cũng vất vả và anh cũng phải có trách nhiệm với vợ với con. Đôi khi cần tiền đi đám cưới, đám hỏi bạn hay mua cho bố mẹ cái nọ cái kia anh cũng chẳng dám hỏi tiền vợ. Để có thêm chút tiền chi tiêu riêng, anh phải nhận thêm nhiều việc ngoài giờ.
Anh càng nhường nhịn chị bao nhiêu thì chị càng ngày càng quá đáng và coi thường anh bấy nhiêu. Tết chị không về quê nội ăn Tết với lý do bận kinh doanh, chị cũng hiếm khi gọi điện về hỏi thăm bố mẹ chồng lấy một câu. Các em chồng chị chẳng bao giờ quan tâm, lo lắng dù là hình thức. Anh buồn và hiểu chị nghĩ gì nhưng chẳng biết làm gì. Có nói thì chưa xong câu chị đã nhảy vào hét lên vào mặt anh rồi.
Khi có con, chị bắt anh nghỉ việc ở nhà trông con rồi thuê thêm giúp việc về chứ nhất quyết không nhờ gia đình chồng. Chị nói những người ở quê bẩn và không biết cách chăm sóc sẽ khiến con chị bị ốm. Anh tức đến sôi máu nhưng cũng im cho qua chuyện.
Hôm ấy, đang đi làm thì anh nhận điện thoại của em gái báo mẹ anh bị bệnh phải đưa lên bệnh viện cấp cứu gấp. Để lo cho mẹ phải cần một số tiền lớn nên muốn anh chị đóng góp để cứu mẹ. Anh vội vàng gọi cho vợ và nói nhanh vấn đề. Thế nhưng, chưa kịp để anh nói xong, vợ anh đã hét lên trong điện thoại: “Cái gì, lại tiền. Nhà anh lúc nào cũng chỉ tiền thôi. Tôi không có tiền để nuôi cả nhà anh. Mẹ anh chứ không phải mẹ tôi nên anh muốn làm thế nào thì làm, tôi không quan tâm.”. Anh giận sôi người nhưng vì cứu mẹ vẫn hơn nên anh vẫn nhẹ nhàng nói: “Thế thì em cho anh vay thôi, anh sẽ làm mọi việc để trả cho em. Anh cần để cứu mẹ anh.” “Anh lấy đâu ra tiền mà trả cho tôi, đến bản thân anh mà anh còn không lo được còn bày đặt vay với trả…”
Chị chưa nói xong câu thì anh đã tắt máy vì không đủ kiên nhẫn để nghe người vợ vô tâm nói thêm nữa. Ngay lập tức anh về nhà bế con về quê và để lại cho chị tờ đơn ly hôn. Anh chỉ đưa con đi mà không mang theo bất cứ thứ gì.
Chị trở về nhà thấy nhà vắng hoe và lá đơn đặt trên bàn, chị hiểu tất cả nhưng chỉ cười khẩy. Anh có thể đi đâu được khi trong người không có tiền, rồi sẽ sớm trở về thôi.
![]()
Khi chị ân hận thì đã quá muộn (Ảnh minh họa)
Nhưng chị đã nhầm. Sau khi sức khỏe mẹ anh ổn định, anh gửi con ở quê và bắt tay vào tìm một công việc mới với thu nhập khá hơn. Anh và con anh vẫn ổn. Còn chị, có bao nhiêu vốn liếng, thậm chí là cả căn nhà đang ở anh cũng mang đi cầm cố lấy tiền để cho một người bạn vay với lãi suất cao. Ai ngờ người bạn vỡ nợ và bỏ trốn. Chị trở thành người trắng tay. Chị mất tất cả những thứ chị vẫn cố giữ khư khư từ trước đến nay, cũng là điều duy nhất khiến chị kiêu hãnh đến mức coi thường chồng.
Chị chợt bật khóc đau đớn. Chị thấy nhớ con, nhớ chồng và nhớ mái ấm khi xưa biết nhường nào. Thế nhưng chị chẳng còn mặt mũi nào để quay trở về tìm anh nữa, dẫu chị biết anh không hẹp hòi và ích kỷ như vậy nhưng bản thân chị vẫn chưa thể tha thứ cho bản thân mình.
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.