Giá như đêm đó anh đến với em sớm hơn
Giá như đêm đó anh đến với em sớm hơn, 60621, Lavender Blog MuaBanNhanh
Em đang mang theo tâm trạng vô cùng tồi tệ để viết ra những dòng tâm sự này. Em đã từng có những giấc mơ thật đẹp. Trong giấc mơ, em thấy mình là cô dâu, rạng rỡ đi bên anh trong ngày hạnh phúc. Nhưng giấc mơ mãi chỉ là giấc mơ vì hiện tại bây giờ, cuộc sống của em đang là những tháng ngày u ám, đau khổ.
Em và anh đã có một tình yêu đẹp như chuyện cổ tích. Em là một cô gái kiêu ngạo, bướng bỉnh. Anh luôn là người phải nhường nhịn, chiều theo mọi sở thích của em trong mọi tình huống. Tình yêu thì không thể tránh khỏi sự mâu thuẫn, cãi vã. Và những lần như thế, cho dù anh có là người đúng thì anh vẫn sẽ xuống nước, dịu dàng xin lỗi em. Nhưng chính sự nhường nhịn không cần biết sai trái đó của anh đã đẩy em rơi vào tấn bi kịch của ngày hôm nay.
Chưa bao giờ em và anh cãi nhau lớn như thế. Lần này anh chẳng nhường nhịn em. Không những thế anh còn lớn tiếng mắng mỏ trước mặt bao nhiêu người. Bản tính kiêu ngạo của em bị chọc tức, em đã giận dữ lao đi, bỏ lại tiếng gọi với theo phía sau của anh. Em thấy tim mình đau lắm. Anh đã khiến em bị tổn thương vì những lời nói xúc phạm.
Để hả giận, em làm tất cả những điều mà trước kia anh cấm em làm. Em mặc một bộ váy sexy và hướng tới quán bar gần nhất. Em những tưởng mình sẽ ở lại được lâu nhưng tiếng nhạc chat chúa khiến đầu em đau như búa bổ. Cảm giác lạnh lẽo và trống trải khi thiếu vắng hơi ấm của anh khiến em bật khóc. Biết em giận dỗi mà anh chẳng chịu dỗ dành khiến em càng thêm khó chịu. Càng khóc chịu, nước mắt em lại càng tuôn rơi.
Em định nhanh chóng rời khỏi quán bar nhưng gã đã lại gần bắt chuyện với em. Gã khá đẹp trai. Những lời nói ngọt ngào, những câu chuyện hài hước của gã chợt khiến em vui trở lại. Dường như em đã quên đi mất cơn giận dữ và sự tồn tại của anh trong giây phút này. Em không biết mình đã uống bao nhiêu. Em chỉ biết em thấy mình choáng váng và phải dựa vào gã để ra khỏi quán bar.
![]()
Càng căm hận gã, em càng căm hận chính bản thân mình. (Ảnh minh họa)
Đường phố đã về đêm, vắng tanh không một bóng người khiến em vô cùng sợ hãi. Em định gọi điện cho anh nhưng hình anh anh giận dữ quát mắng em khiến lòng kiêu ngạo của em lại trỗi dậy, ngăn em làm điều đó. Nên khi hắn ngỏ ý đưa em về nhà, em đã gật đầu đồng ý. Có lẽ hơi men đã khiến em không còn tỉnh táo để rồi trao niềm tin cho một người xa lạ. Bước chân lên xe của gã, cuộc đời em đã bước sang một trang mới tăm tối vô cùng.
Em vốn bị say xe, dù chỉ là đi một chút cũng khiến em khó chịu. Cộng thêm với hơi men quá mạnh đã làm em không còn tỉnh táo. Em lịm đi mà không hay biết gì. Tỉnh lại, em thấy mình đang ở trong phòng khách sạn. Hoảng sợ, em cố dồn chút sức lực còn sót lại nhấc điện thoại gọi cho anh. Chưa khi nào em mong anh bắt máy như lúc này. Nhưng thứ em nhận lại chỉ là những tiếng tút dài.
Trong lúc em đang loay hoay tìm cách gượng dậy thì gã bước ra từ trong phòng tắm, nở một nụ cười nham hiểm nhìn em. Hắn giật lấy điện thoại của em và tắt nguồn nó. Vậy là mặc cho em gào khóc, van xin, gã vẫn nhất quyết không chịu buông tha cho em. Em chỉ còn nhớ, sau những cái tát trời giáng của gã, em đã ngất lịm đi trong nước mắt.
Em tỉnh lại trong trạng thái lo sợ và hoang mang tột độ. Gã đã bỏ đi, chỉ để lại cho em lời nhắn “Cảm ơn”. Càng căm hận gã, em càng căm hận chính bản thân mình. Chỉ vì một phút bồng bột, nóng giận nhất thời mà em phải trả giá bằng cả sự trong trắng của đời người con gái. Đến bản thân em còn chưa thể đón nhận sự thật phũ phàng này thì liệu anh có giữ nổi bình tình khi nghe nó không. Liệu anh có đủ bao dung để chấp nhận việc người con gái mình yêu thương đã phản bội lại mình hay không? Rồi em chợt nghĩ, giá như đêm đó anh chịu nghe máy, anh chịu tới sớm hơn thì có lẽ cuộc đời em sẽ không phải chịu đựng sự dày vò đau đớn thế này.
Nguồn: Internet
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.