Đường trở về của cô gái nhắm mắt bán rẻ nhan sắc
Đường trở về của cô gái nhắm mắt bán rẻ nhan sắc, 66614, Lavender Blog MuaBanNhanh
Cô lầm lũi trở về ngôi nhà nhỏ gắn bó suốt thời thơ bé, lơ đễnh quên tiếng người đàn ông đi kế sát ngúc ngắc nắm tay giật nhẹ: “Em có vẻ nổi tiếng ở làng nhỉ…”. Đôi mắt Thắm rơm rớm, nhìn hai đồng lúa thẳng tắp sát con đường nhỏ dẫn lối cô trở về với tuổi thơ.
Mang danh “gái khùng”
Thắm sinh ra ở vùng đồi trung du, tuổi thơ ít học cùng cái mác “con lão khùng” đeo đẳng và trở thành nỗi ám ảnh kinh hãi đối với cô. Là chị cả trong nhà, chẳng việc gì là không đến tay cô. Từ việc băm rau chuối cho gà, cho lợn, tới đồng áng, nương rẫy, chăm em đều một tay Thắm quán xuyến.
Thắm chẳng biết được nữa, nhưng từ khi cô nhận thức được, cô đã hiểu được ánh nhìn giễu cợt của thiên hạ dành cho cha cô mỗi bận ông đi ngang qua. Họ bảo, cha cô bị dở dở, khùng khùng không biểu hiện rõ ràng thành bệnh lý mà đơn giản là…quá thật thà.
Thật thà tới mức ai nói gì cha cũng tin, ai bảo gì cha cũng nhất mực nghe theo, bất phân cân nhắc đúng sai. Chính bởi sự ngây thơ tới tội nghiệp, sự hồn nhiên như trẻ dại đó…cha không ít lần trở thành trò đùa của tụi con nít nghịch ngợm ác ý.
Ngoài đồng ruộng, cha làm thuê. Bất cứ công việc gì thiên hạ cần tới sức lao động. Từ gánh lúa thuê, làm cỏ vườn, cho tới bổ củi…Ông không bao giờ từ chối bất cứ việc gì và cũng chưa bao giờ đòi hỏi tiền công cho thoả đáng. Người ta trả bao nhiêu, cha vui vẻ cầm bấy nhiêu. Hình như vì thế, cái mác “dở dở, khùng khùng” càng gắn chặt với cha như hình với bóng.
![]()
(Ảnh minh họa)
Cô hiểu, bản thân cô đang sở hữu một tài sản vô giá. Đó là nhan sắc, là tuổi trẻ. Phải biến nó trở thành vũ khí kiếm tiền. Chỉ có tiền mới khiến thiên hạ thay đổi cách nhìn về cô và gia đình. Nuốt nước mắt, Thắm bước chân vào con đường buôn phấn bán hương.
Cô hiểu, bản thân mình đang sở hữu một tài sản vô giá. Đó là nhan sắc, là tuổi trẻ. Phải biến nó trở thành vũ khí kiếm tiền. Chỉ có tiền mới khiến thiên hạ thay đổi cách nhìn về cô và gia đình. Nuốt nước mắt, Thắm bước chân vào con đường buôn phấn bán hương.
Thắm là con gái ruột của cha. Điều ấy không cần kiểm chứng, bởi ai cũng thừa nhận, cô giống cha như lột. Và vô hình chung, người ta cũng mặc định Thắm là một đứa con gái…dở hơi của làng.
Thắm vài lần cự cãi, đấu khẩu với tụi trẻ con ưa chọc ngoáy, nhưng mãi thành quen, cô cắn răng cam chịu những điều tiếng nặng nề giáng xuống người.
Nhà Thắm nghèo lắm. Cả nhà 6 miệng ăn chỉ trông chờ vào 3 sào ruộng và mảnh vườn cằn cỗi trước nhà. Dăm ba đồng làm thuê của cha không đủ nuôi 4 chị em Thắm học tròn vành rõ chữ. Thắm học hết lớp 2 rồi cũng phải xa rời trường lớp, bè bạn.
Có 3 đứa em sinh sau Thắm thì khá khẩm hơn một chút, được học hết tiểu học, rồi cũng ngậm ngùi từ giã bảng đen, phấn trắng. Với cha mẹ Thắm, họ luôn bảo: “học nhiều mà làm gì, cốt sau này kiếm được tấm chồng cho yên phận”. Thắm buồn, giấu nước mắt vào gối và chôn chặt giấc mơ thoát nghèo tận đáy sâu cõi lòng.
Mang tiếng bị dở hơi, lại con nhà nghèo, dù bước sang tuổi 18, Thắm lớn phổng, đẹp tựa trăng rằm, khuôn mặt trái xoan, thân hình chắc nịch với làn da bánh mật khoẻ khoắn mang hơi thở miền đồi núi, ấy vậy mà chẳng có thanh niên nào ngó ngàng ý tứ.
Quanh quẩn mãi ở góc bếp với tương lai mù mịt, Thắm xin cha mẹ cho xuống Thủ đô tìm kiếm việc làm. Thấy con gái quả quyết, cha mẹ Thắm bán đôi vịt tơ cùng chục trứng gà mới đẻ, đủ tiền cho con gái tàu xe khăn gói xuống phố thị.
Nào ai có thể ngờ, đó là lần cuối cùng người làng ấy thấy một cô Thắm chân chất, thật thà, đậm đà hồn quê vùng núi. Cuộc đời Thắm bắt đầu rẽ sang một khúc cua khác, chông chênh và đầy nước mắt.
Phận gái hoa trôi bèo nổi
Chân ướt chân ráo xuống Hà Nội, Thắm tìm được một căn phòng trọ nhỏ nằm ở ngóc ngách mãi phía sát cầu Long Biên. Khu xóm trọ ổ chuột đều là dân tứ xứ, dân lao động. Mấy ngày đầu chưa kiếm được việc làm, cả ngày cô lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm của Hà Nội, bất cứ nơi nào có dán chữ “tuyển nhân viên”, cô đều thử vận may.
Nhưng, rệu rã 3 ngày đầu, cả ngày chỉ có chiếc bánh mỳ cầm hơi và chai nước xin được của chị hàng xóm mang theo, dường như mọi cánh cửa đều đóng sập trước mắt Thắm. Hoặc là công việc đã có người lấp chỗ trống hoặc có người không nhận Thắm, vì một lý do tưởng chừng rất vu vơ nhưng có lý: “Thắm đẹp thế, sợ làm không bền lâu. Đỏng đảnh mệt lắm”.
Thắm cố công giải thích, thề sống thề chết rằng cô xuất thân từ con nhà nông, quen lao động tay chân, không ngại khó, ngại khổ nhưng người ta vẫn e dè và ngật ngừ từ chối. Cuối cùng, may mắn cũng mỉm cười khi cô xin được chân chạy bàn ở một quán ăn nhỏ.
Làm được 2 hôm, bà chủ quán thẳng thừng đưa ra điều kiện: “Từ ngày mai đi làm chịu khó ăn mặc mát mẻ một chút. Mày đẹp thế phải tận dụng nhan sắc, phải giữ chân thực khách cho quán”. Nói đoạn, bà “ném” vào Thắm ba chiếc áo cổ khoét sâu, mỏng tang có khả năng nhìn xuyên thấu.
Lầm lũi vào phòng thử đồ theo chỉ thị của bà chủ, Thắm đứng nán mãi ở trong phòng, không dám bước chân ra ngoài, bởi thấy da thịt mình lồ lộ qua tấm áo voan, Thắm đã đỏ bừng mặt, nói gì tới chuyện để người khác ngó ngàng, chiêm ngưỡng.
Bà chủ mắng Thắm ngu dốt, quê mùa, và ra lệnh: “Hoặc nghe lời, hoặc nghỉ việc”. Thấy vợ quýnh quáng, ông chủ quán nhẹ nhàng xoa dịu cơn giận của vợ, khéo léo động viên Thắm tiếp tục công việc, hở hang một chút cũng chẳng làm chết ai.
Nể lời ông chủ tốt bụng, ngày hôm sau Thắm tới quán với bộ dạng hoàn toàn khác, làm điếng người bao người ra vào quán.
![]()
(Ảnh minh họa)
Nhưng, chuyện không dừng lại ở đó. Nhan sắc rực rỡ của Thắm đã lọt vào mắt xanh của ông chủ quán. Nhân lúc Thắm đang lúi húi trong phòng thay đồ, lão yêu râu xanh ấy đã lao vào và sàm sỡ cô. Thắm kiên quyết chống cự, đồng thời gào thét gọi người tới cứu.
Dĩ nhiên, sự việc bung bét, lão chủ quán sợ vợ bị một trận tơi tả từ bà vợ ghê gớm còn Thắm bị đuổi đi giống như kẻ tội đồ gây nên tất cả ngang trái không quên những lời nhục mạ, khinh tởm rằng cô là một kẻ nghèo đói, ăn mày mạt hạng.
Lầm lũi trở về căn nhà trọ ẩm thấp, ủ dột, Thắm nhớ tới lời bà chủ. Cô hiểu, bản thân cô đang sở hữu một tài sản vô giá. Đó là nhan sắc, là tuổi trẻ. Nếu để thứ tài sản đó trôi đi hẳn sau này sẽ nhiều tiếc nuối và giấc mơ đổi đời của cô vĩnh viễn không bao giờ trở thành hiện thực.
Phải biến nó trở thành vũ khí kiếm tiền. Chỉ có tiền mới khiến thiên hạ thay đổi cách nhìn về cô và gia đình. Nuốt nước mắt, Thắm bước chân vào con đường buôn phấn bán hương.
Thắm kể, cô không thể nhớ đã tiếp bao nhiêu khách làng chơi. Môi trường cô sống chẳng khác nào xã hội thu nhỏ. Tiếp xúc với hàng trăm hạng người, đủ mọi thành phần, mọi tầng lớp xã hội, mỗi người một nét tính cách điển hình cho mỗi lớp người khác nhau.
Ban đầu cô coi khinh những kẻ tìm tới phận gái bán hoa như cô để giải quyết nhu cầu sinh lý, hoặc đơn giản để kiếm tìm một cảm giác mới lạ nào đó, nhưng về sau, khi đã chai lỳ với “nghề”, Thắm coi nó trở thành “cần câu cơm” giúp cô có miếng ăn, ngụm nước qua ngày. Giúp cô gửi tiền về quê phụ giúp cha mẹ.
Nghĩ tới việc cha đỡ phải lam lũ ngoài đồng, đỡ phải nai lưng chật vật đi bổ củi thuê…Thắm lại càng có thêm động lực “kiếm tiền”, bất chấp ánh nhìn khinh rẻ của thiên hạ.
Sương đêm, giờ giấc thất thường, mỹ phẩm rẻ tiền đắp lên mặt, chế độ ăn uống cẩu thả…tất cả biến Thắm từ một cô gái xinh đẹp, có nhan sắc trở nên tàn tạ, già nua. Khi không trang điểm , ai cũng ngỡ ngàng Thắm già hơn nhiều so với tuổi đời 20 của mình.
2 năm làm gái, Thắm đã quay lưng lại với nhan sắc, tuổi trẻ và giờ, hai thứ ấy quay trở lại, vang lên tiếng nói bất lực. Nhưng, không thể ngờ, lúc cô thấy mình xấu xí nhất với lớp phấn son rơi rụng sau đêm trắng tiếp khách, lại là lúc có một người đàn ông khen cô đẹp.
Người đàn ông ấy tên Toàn – là nhân viên bảo vệ của một quán karaoke – nơi Thắm thường xuyên lui tới hát hò, làm tay vịn cho khách. Thắm điếng người, ngỡ tưởng anh ta đùa, nhưng nhìn bản mặt ngây thơ, đôi mắt âu yếm nhìn cô, Thắm chợt nóng bừng má và tự nhủ, lời nói ấy thốt ra từ một tấm lòng thật thà.
Vì đời vẫn có ngày mai
Lần đầu tiên Thắm dẫn Toàn về ra mắt cha mẹ. Mới tới đầu làng, cô đã cảm thấy gai người bởi tiếng trêu chọc của đám trẻ con. Tuổi thơ bị rẻ rúng ùa về, cô thoáng rùng mình, chợt có một bàn tay xiết mạnh tay cô, một giọng nói khe khẽ: “Không sao đâu em”, làm lòng Thắm dịu lại.
Thắm đã kể lại cho anh nghe tất cả cuộc đời cô. Một người cha dở dở, khùng khùng trong mắt thiên hạ nhưng với riêng cô, ông là một người đàn ông tuyệt vời và vững chãi. Một người mẹ có thể ghê gớm, mồm năm miệng mười nhưng lúc nào cũng tất bật lo toan từng ly từng tý cho gia đình.
Ba đứa em ngây thơ, ngốc nghếch tiếp tục trở thành trò cười cho chúng bạn, nhưng chúng chưa bao giờ hậm hực, giận dữ bạn bè. Anh “thuộc quá rõ” quá khứ nhơ nhớp của Thắm, nhưng anh bảo rằng anh bỏ qua tất cả, quan trọng là hiện tại, anh muốn được cùng cô xây dựng một cuộc sống mới, một tương lai mới.
Hai năm không dám về quê, lần trở lại này, Thắm mang tới cho cha mẹ một điều bất ngờ lớn lao. Đó là một chàng rể tốt tính, hiền lành và yêu thương cô rất mực. Còn đám bạn của Thắm, ai cũng bất ngờ khi nghe tin Thắm “giải nghệ” và kết hôn với Toàn.
Anh cũng nghỉ việc ở quán karaoke. Hai người góp vốn, bỏ mối hoa quả ở chợ Long Biên. Cuộc đời Thắm bắt đầu bừng lên những tia hy vọng. Nghe hai con kể về những dự định tương lai, hẳn bố mẹ cô mừng vui lắm lắm…
Theo Nguoiduatin
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.