Điều em sợ nhất không phải đánh mất anh mà là có anh ở bên nhưng lại đánh mất chính mình
Điều em sợ nhất không phải đánh mất anh mà là có anh ở bên nhưng lại đánh mất chính mình, 55972, Lavender Blog MuaBanNhanh
Đợt gió mùa thứ 2 của Hà Nội, em co ro trong lớp áo mỏng, khẽ run lên từng đợt mỗi khi có trận gió lùa qua. Cảm giác trống trải này thật chẳng quen thuộc chút nào dù em đã từng làm bạn với nó suốt nhiều năm liền trước khi gặp anh. Em tự hỏi có phải mối quan hệ của chúng ta đã đi đến điểm cuối, khi mà ngay cạnh bên anh em vẫn thấy mình xa nhau lắm, hệt như khoảng cách từ lục địa này tới lục địa kia vậy.
Em đã mong mỏi tình yêu đầu này bao nhiêu lâu, ám ảnh vào từng giấc mơ và ngày nào cũng sống trong đợi chờ, nhung nhớ. Em cảm thấy mình đang yêu ngay cả khi chưa gặp gỡ, biết tương tư, giận hờn, đau nói ngay cả khi chưa hề biết anh là ai. Có lẽ vì khắc khoải, hy vọng như vậy nên em chẳng biết phải làm gì khi tình yêu của hai ta đi đến bế tắc.
Người ta nói em thay đổi quá nhiều kể từ ngày yêu anh. Em không biết như thế là đúng hay sai, nên hay không, một phần trong em nói rằng thay đổi vì người mình yêu chẳng phải là tốt hay sao nhưng môt phần khác lại nói, nếu cứ như vậy em chẳng khác nào một khối rubik để người khác tự ý xoay vần.
![]()
Nếu cứ vì anh mà chịu thay đổi, em chẳng khác nào một khối rubik để người khác tự ý xoay vần. (ảnh minh họa)
Con gái hay nghĩ nhiều, đặc biệt khi yêu lại thường tự suy diễn những điều chẳng có chút căn cứ. Con người em mâu thuẫn, mâu thuẫn với chính em, với những điều em nghĩ là cần hy sinh để ở bên anh nhưng ở một góc tâm hồn nào đó vẫn thấy chẳng cam tâm chút nào.
Hai ta đều chưa trưởng thành, đều trẻ con và cố chấp với những điều mình cho là đúng. Đôi khi em thấy tình yêu của cả hai đứa đều chưa đủ lớn để có thể gạt hết cái tôi và sĩ diện để đồng lòng nhìn về một hướng cùng nhau. Những mâu thuẫn là thứ mà bao nhiêu cái ôm chặt, bao nhiêu nụ hôn ngọt ngào đi chăng nữa cũng không thể xoa dịu. Và em với anh lại bắt đầu dằn vặt nhau về chúng mỗi lần cãi vã. Nước mắt rơi là khi em thấy tự mình muốn buông thõng đôi tay đang nắm lấy anh xuống, rõ ràng tay vẫn đan tay mà sao em chỉ thấy lạnh giá nơi con tim này.
![]()
Em thà mất anh còn hơn mất chính mình (ảnh minh họa)
Anh à, em thực sự mệt rồi.
Em nhận ra, điều em sợ nhất không phải đánh mất anh mà là có anh ở bên nhưng lại đánh mất chính mình. Em không muốn chỉ là một cô người yêu bé nhỏ ngoan ngoãn ở bên anh mà phải hy sinh những thứ thuộc về bản thân em, chịu đựng những đòi hỏi và phán xét.
Có thể em không yêu anh nhiều đến thế, có thể chúng ta chỉ nên bước chung tới đoạn đường này. Vì em tin sẽ có người khác sẵn sàng chấp nhận và yêu thương em khi em là chính em.
Vậy nhé anh… Có lẽ chúng ta đến đây kết thúc…
Nguồn: Internet
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.