Cuộc điện thoại lạ giữa đêm: Cô ra cổng nhận…quà ngay
Cuộc điện thoại lạ giữa đêm: Cô ra cổng nhận…quà ngay, 65140, Lavender Blog MuaBanNhanh
Đã 3 năm kể từ ngày chồng Khuê đi xuất khẩu lao động chưa về. 3 năm Khuê ở nhà vất vả, héo mòn một mình chăm các con không có sự giúp đỡ của Hải – chồng Khuê.
Hôm nay cũng đã là 27 Tết rồi, cô cũng sắm sửa đủ mọi thứ đón Tết. Nhìn các con vô tư nô đùa mà cô cười ra nước mắt, Tết đoàn viên sum họp mà sao gia đình cô vẫn mãi thiếu bóng dáng chồng thế. Anh chẳng thể biết mấy cái Tết vừa cô, đêm giao thừa nào cô cũng ra ban công nhìn về nơi xa xăm và khóc vì tủi thân.
Ba năm nay chồng đi không chút tin tức gì về nhà, hàng xóm láng giềng nhắc nhở cô “ Có khi thằng Hải có vợ bé bên đấy rồi cũng nên, đàn ông thiếu hơi phụ nữ là ngoại tình ngay”. Khuê không dám tin điều đó là thật, cô vẫn hi vọng chồng mình giữ thân và không gái gú như họ từng nghĩ. Cô chỉ lo và sợ chồng có chuyện gì mà thôi, anh cứ bạt vô âm tín thế này cô không buồn sao được.
Hôm nay cũng là 28 Tết rồi, Khuê ngồi một mình gói bánh Trưng luộc. Nhà có 3 mẹ con chẳng ăn được nhiều, nhưng Khuê vẫn thích bày vẽ ra gói bởi vì cô muốn nhớ lại 3 năm về trước, năm nào Tết 2 vợ chồng cô cùng hào hứng làm việc này.
![]()
Thôi thì cô cứ liều ra cổng gặp người đàn ông đó xem sao (ảnh minh họa)
Ngồi trông nồi bánh đến mãi hơn 2 giờ sáng cô mới tắt bếp. Đang loay hoang tìm cái rổ đựng bánh thì điện thoại trong túi reo. Cô vội lấy ra nghe xem đêm hôm ai lại gọi điện thế này.
- Alo, ai đấy ạ.
- Đây có phải số của cô Khuê không nhỉ?
- Dạ vâng, anh là ai tìm tôi có việc gì ạ.
- Tôi là bạn thân của anh Hải, anh đấy có nhờ tôi gửi cho cô một món quà Tết. Tiện ngang qua nhà cô tôi đưa luôn, cô đi ra cổng đi tôi đưa cho.
- Vâng. Cảm ơn anh, nhưng bây giờ tôi e là hơi bất tiện à. 2h sáng rồi, hay để đến sáng mai được không anh?
- Cô không ra là hối hận cả đời đấy. Tôi bận lắm, không ở lại đây được. Tôi chắc chắn món quà này khiến cô vô cùng bất ngờ đấy. Cô ra đi, tôi cho cô 1 phút nhé.
- Vâng. Thế anh cứ giữ điện thoại nhé. Tôi ra liền đây.
Vừa mừng vừa lo, Khuê cũng thấy sờ sợ. Nhưng nhắc đến chồng là tim cô bỗng đập thình thịch, thôi thì cô cứ liều ra cổng gặp người đàn ông đó xem sao. Có gì Khuê đã thủ sẵn con dao nhỏ ở sau lưng rồi.
Ra đến cổng, Khuê thấy bóng người đàn ông đứng ở đó. Cô soi đèn pin ra thì người đó vội nói.
- Cuối cùng em cũng chịu ra rồi. Em bất ngờ lắm phải không?
- Là anh ư, là anh thật hay em đang mơ vậy. – Cô vừa cầm điện thoại nói vừa rưng rưng nước mắt khóc.
- Là chồng em thật đấy. Người chồng đi nước ngoài biệt tích 3 năm qua, giờ thấy ân hận đã trở về ăn Tết, sum họp với mẹ con em đây. Em có chấp nhận cho người đàn ông này bước vào nhà không?
![]()
Khuê tiến tới ôm chầm lấy chồng khóc thổn thức (ảnh minh họa)
Bỏ điện thoại xuống, Khuê tiến tới ôm chầm lấy chồng khóc thổn thức. Hải ra sức dỗ dành vợ nhưng cô không ngừng khóc được. Có lẽ giọt nước mắt này đã ngưng đọng lại trong trái tim Khuê bao lâu rồi, hôm nay gặp được chồng cô để mặc nó tuôn rơi.
Khuê đấm thùm thụp vào ngực chồng vừa khóc vừa nói giọng hờn dỗi, trách móc.
- Anh tệ lắm. Anh biết 3 năm qua, em đã héo mòn đợi anh từng phút giây như thế nào không? Em cứ nghĩ là anh có…
- Có gì chứ? Vợ tha thứ cho anh nhé, anh biết mình là người chồng tồi, nên Tết này mới to gan dám dẫn xác về nhà chịu đòn của vợ đây. Hình như vợ đang luộc bánh Trưng đúng không? Thơm thế.
- Vâng. Để em kéo vali vào nhà giúp anh, các con ngủ hết rồi. Anh gầy quá, có phải sang bên đấy làm việc vất vả quá không anh?
- Không vợ à. Vì anh nhớ em nên mới mất ăn mất ngủ như vậy đó.
Tắm rửa, ngồi đêm sự cả đêm với nhau xong, vợ chồng Hải ngủ quên lúc nào không hay. Sáng hôm sau, các con nhìn thấy bố trở về chúng reo mừng rối rít. Vậy là Tết năm nay cả nhà Khuê đã được đoàn viên, sum vầy. Ngôi nhà vốn đã yên ắng, vắng tiếng đàn ông giờ lại trở lên vui vẻ, náo nhiệt hơn.
Từ hôm chồng về, mặt Khuê lúc nào cũng tươi như hoa. Có lẽ Hải về, là món quà Tết lớn nhất dành cho mẹ con Khuê.
Theo Một Thế Giới
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.