Chỉ vì một hành động ngu dại, tôi đã đánh mất hạnh phúc trong đêm gió rét ấy
Chỉ vì một hành động ngu dại, tôi đã đánh mất hạnh phúc trong đêm gió rét ấy, 64196, Lavender Blog MuaBanNhanh
Trước khi đến với em, tôi đã biết em từng trải qua một cuộc tình nhưng nó không thành vì gã kia phụ bạc em để chạy theo tình mới giàu có. Lẽ đời là thế, tình yêu đôi khi chẳng đủ sức mạnh để vượt qua sự cám dỗ của đồng tiền. Tôi là anh chàng si mê em ngày đầu gặp mặt. Ánh mắt, cử chỉ, lời nói, hành động của em đều có sức hấp dẫn kì lạ với tôi. Tình cảm tôi dành cho em chỉ là tình yêu đơn phương bởi em đã có người yêu.
Khi biết tin em bị người yêu ruồng bỏ. Tôi không biết nên vui hay nên buồn. Nhìn em đau khổ, lòng tôi đau đớn chẳng kém gì em. Bạn bè tôi thì khuyên nhủ đây là cơ hội ngàn năm có một mà ông trời cho tôi để tôi có thể thực hiện được ước mơ có em trong đời. Hạnh phúc là do mình tạo ra, vậy là tôi dồn hết quyết tâm đến bên em.
Sau 5 tháng, sự nhẹ nhàng, dịu dàng, quan tâm chu đáo của tôi đã giúp trái tim em ấm áp trở lại. Em nói với tôi rằng đau khổ vì một kẻ không xứng đáng là hành động ngu dại nhất em đã từng làm. Em đã lấy lại được niềm tin trong cuộc sống, tôi có cảm giác con đường chinh phục tình yêu của mình đã đi được một nửa. Và chẳng khó khăn lắm, một năm sau, em cười rạng rỡ bên tôi tiến vào lễ đường trong sự chúc phúc của nhiều người. Đêm đầu tiên phát hiện em không còn trong trắng, trong lòng tôi thật sự có chút hụt hẫng nhưng tình yêu tôi dành cho em còn lớn hơn nhiều so với cái màng mỏng manh ấy. Tôi ôm em chìm vào giấc ngủ với nụ cười viên mãn.
Em đúng là người vợ tuyệt vời mà tôi hằng ao ước. Sự dịu dàng, nết na, thùy mị của em thực sự khiến tôi như ngất ngây trong hạnh phúc. Bạn bè ai cũng nói tôi tốt số, trâu chậm mà lại uống nước trong. Nhưng rồi hạnh phúc mà tôi phải khó khăn lắm mới có thể xây dựng được lại do chính tay tôi tự tay đập bỏ chỉ vì một hành động ngu dại.
![]()
Chuyện cũng đã qua hơn một năm rồi mà sao khi nhắc lại tôi vẫn thấy sống mũi mình cay cay. (Ảnh minh họa)
Trời mấy hôm nay đột ngột trở rét. Tan làm, tôi cũng muốn về nhà ngay với em nhưng mấy ông bạn chiến hữu rủ đi làm chút tửu cho ấm người, từ chối nhiều cũng ngại nên tôi nhấc điện thoại báo cho em sẽ về muộn. Thói đời là thế, rượu vào thì lời ra. Mấy ông chiến hữu đột ngột động đến nỗi đau của tôi khi bất ngờ hỏi:
– Vợ mày còn nguyên chứ?
Chuyện cũng đã qua hơn một năm rồi mà sao khi nhắc lại tôi vẫn thấy sống mũi mình cay cay. Có lẽ ẩn sâu trong tôi, lòng tự trọng của một người đàn ông không cho phép tôi quên đi điều ấy, Bỗng chốc, tôi có cảm giác như mình đang bị sỉ nhục. Mấy ông bạn tôi, ai cũng được tận hưởng sự trong trắng của người vợ mình yêu thương. Chỉ riêng tôi. Tôi có gì thua kém họ, thậm chí còn hơn họ, sao tôi lại phải chịu ấm ức như thế chứ?
Tôi phi xe về nhà dưới cái lạnh cắt da cắt thịt. Vừa thấy tôi, em đã chạy lại đỡ tôi vào nhà nhưng… rầm. Tôi xô em ra khiến em ngã vào chiếc ghế sopha. Nhìn nét mặt em tái nhợt, tôi biết em đang rất đau. Nhưng tôi cũng đau, đau vì bị sỉ nhục. Tôi hét lớn:
- Đừng động vào tôi. Tôi có gì kém hắn mà hắn có được sự trong trắng của cô, còn tôi thì không? Cô nói đi, tôi sai, hay cô sai?
Em đưa đôi mắt ửng đỏ nhìn tôi:
- Anh không sai, là em sai.
Dứt lời, em bỏ lên phòng. Tôi cảm giác mình nghe rõ được tiếng trái tim em vụn vỡ. Suốt cả đêm hôm đó, tôi có gọi thế nào em cũng nhất định không chịu mở cửa. Tôi vừa làm gì thế này? Tôi thật lòng không cố ý khiến em bị tổn thương nhưng… lúc ấy tôi thật sự không thể nào điều khiển được cảm xúc của mình. Rồi em mở cửa, đưa tôi lá đơn ly hôn đã ký sẵn. Tôi càng cố xin lỗi, em càng lạnh lùng. Trái tim tôi bị bóp nghẹn lại, tôi không dám tin đây sự thật. Nó giống như một cơn ác mộng, cơn ác mộng khiến tôi mất đi tất cả.
Thủy Hà / Theo Một thế giới
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.