Bà ơi, sao cháu không được bố mẹ đưa đi chơi như các bạn?
Bà ơi, sao cháu không được bố mẹ đưa đi chơi như các bạn?, 45740, Lavender Blog MuaBanNhanh
Anh và chị sống với nhau được 5 năm thì ly hôn. Đấy là chị đã cố gắng lắm, cố gắng không muốn để con phải bơ vơ khi thiếu đi tình cảm của bố thế nhưng cuối cùng thì chị cũng đành chấp nhận buông tay. Chị không thể chịu đựng một người chồng vô trách nhiệm với vợ con, không chịu chí thú làm ăn lại còn bồ bịch linh tinh.
Ly hôn là sự giải thoát cho chị và chính anh cũng chẳng còn mặn mà gì với cuộc hôn nhân này nữa. Ra tòa chị nhận nuôi đứa con trai 4 tuổi còn anh sẽ phải chu cấp hàng tháng cho con đến khi con tròn 18 tuổi.
![]()
Ly hôn là sự giải thoát cho chị và chính anh cũng chẳng còn mặn mà gì với cuộc hôn nhân này nữa. (Ảnh minh họa)
5 năm lấy nhau vợ chồng cũng chẳng có tài sản giá trị. Anh chị vẫn sống trong căn nhà trọ nên lúc ly hôn cũng chẳng có gì phải chia chác. Chị để tất cả đồ đạc trong nhà lại cho anh rồi bế con về nhà mẹ đẻ. Tòa tuyên anh phải chu cấp hàng tháng cho con nhưng từ ngày ấy đến giờ đã nửa năm mà anh đã đưa cho chị được đồng nào đâu. Chỉ khi nào kiếm được tiền anh mới đến đón thằng bé để đưa nó đi ăn, đi chơi rồi sau đó lại trả con về với chị.
Chị hàng ngày chạy chợ nên cũng chằng kiếm được là bao, con ốm đau lại phải nhờ ông bà ngoại. Chị cũng chẳng mong chờ gì ở anh. Nghĩ đến tương lai của con chị quyết định đi xuất khẩu lao động ở Nhật 3 năm để kiếm chút vốn về lo cho con sau này. Khoản tiền chi phí đi Nhật chị phải vay mượn của của bạn bè và bố mẹ đẻ, hàng tháng chị sẽ gửi tiền cho ông bà để trả nợ dần. Xa con thương thằng bé lắm nhưng chị chẳng còn cách nào khác.
Ngày chị đi, chị đã dặn dò bố mẹ ở nhà trông nom thằng bé cẩn thận giúp chị. Chị cũng gọi điện nhờ anh thỉnh thoảng lui tới thăm con cho thằng bé đỡ tủi thân. Vậy nhưng anh còn mải mê với những cuộc nhậu nhẹt với những cô nhân tình lả lướt chứ đâu chú ý gì tới con.
Nhiều đêm thằng bé sốt cao, trong cơn mê man nó hết gọi mẹ rồi lại gọi bố. Bà ngoại thương cháu không cầm được nước mắt gọi điện cho anh nhưng anh chẳng thèm bắt máy. Những ngày sau anh cũng chẳng thèm gọi lại. Lòng chị như xát muối khi biết tin chồng ở nhà chẳng thèm quan tâm tới con. Chị lại gọi điện năn nỉ anh qua chơi với con cho thằng bé đỡ nhớ bố.
Mấy ngày hôm sau anh mới lò dò đến đưa thằng bé đi chơi. Sáng anh đón con 10 giờ đêm vẫn chưa thèm đưa con về. Bố mẹ chị lo lắng, gọi điện mãi mà anh không bắt máy. Em chị đã định chở bố đến nhà anh tìm thì thấy anh đưa thằng bé về. Thằng bé ngồi đằng trước mắt đã nhắm nghiền vì quá buồn ngủ. Thương cháu mẹ chị mắng anh: “Anh đưa nó đi chơi thì cũng phải biết đường đưa nó về chứ. Anh làm bố mà không biết lo cho con à, để thằng bé ngủ gật thế kia đi đường tối nhỡ tai nạn thì sao”.
![]()
Bố mẹ chị lo lắng, gọi điện mãi mà anh không bắt máy. (Ảnh minh họa)
Vậy nhưng anh lại tỏ thái độ hằn học: “Cô ấy nài nỉ nhiều quá thì con đến đưa thằng bé đi chơi. Ông bà thấy khó chịu thì thôi, lần sau con không đưa đi nữa”. “Tôi không cần, cháu tôi tôi trông được. Mẹ nó đi làm xa thì đã có ông bà ngoại. Chúng tôi đói cũng không để cháu tôi phải chịu khổ. Có bố như anh thà không có còn hơn”, mẹ chị điên tiết quát thẳng mặt anh. Chẳng nói thêm câu gì anh phóng xe đi thẳng không quay lại từ hôm đó.
Để cháu đỡ tủi thân, cuối tuần bố mẹ chị lại thay nhau đưa cháu đi chơi công viên hay thăm thú đâu đó. Được nô đùa thoải mái thằng bé thích lắm. Vậy nhưng mỗi lần nhìn thấy những đứa trẻ được cả bố và mẹ dắt đi chơi nó lại hướng ánh mắt thèm muốn dõi theo. Một lần dắt cháu ra công viên chơi, mẹ chị để thằng bé chơi với đám bạn còn bà ngồi ghế đá trông cháu. Đang thấy cháu chơi vui vẻ chợt nó chạy lại chỗ bà mặt buồn thiu hỏi bà: “Bà ơi, sao cháu không được bố mẹ đưa đi chơi như các bạn?”.
“Ừ thì… mẹ cháu đi làm xa, bố cũng thế khi nào bố mẹ về sẽ dẫn cháu đi chơi”, mẹ chị đã nói dối để cháu không buồn. “Sao bố không gọi điện cho cháu như mẹ hả bà? Hay là bố mất điện thoại”, thằng bé giương đôi mắt thơ ngây hỏi bà. “Ừ. Thôi cháu ra chơi với bạn đi không các bạn đang gọi kìa”, mẹ chị đã phải tìm cách lảng tránh câu hỏi của thằng bé.
Từ hôm đó trở đi thằng bé đinh ninh bố nó bị mất điện thoại nên không còn thắc mắc gì nữa. Chị cũng từ bỏ hẳn ý định gọi điện nhờ anh đến chơi với con. Chị thấy có lẽ không gặp lại một người bố như anh sẽ tốt hơn cho con mình.
Xa mẹ đã một năm và nửa năm chưa gặp lại bố, con chị đã quen với cuộc sống chỉ có ông bà ngoại và cậu. Mỗi lần chị gọi điện về thằng bé không còn òa lên khóc đòi mẹ về ngay với con nữa mà chỉ bảo: “Khi nào mẹ làm xong thì về với Cò nhé. Cò nhớ mẹ lắm”. Chị nghe mà trào nước mắt.
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.