Bà mà còn gọi điện lên bắt tôi về ăn Tết là tôi đi chết cho bà xem! và nỗi oan của người mẹ được hóa giải sau 50 cuộc gọi nhỡ cháy máy
Bà mà còn gọi điện lên bắt tôi về ăn Tết là tôi đi chết cho bà xem! và nỗi oan của người mẹ được hóa giải sau 50 cuộc gọi nhỡ cháy máy, 72854, Lavender Blog MuaBanNhanh
Đêm 29 Tết…
Vy đang ngon giấc trong chiếc chăn bông dày cộp thì bên ngoài nhà nhốn nháo vô cùng, tiếng người la hét, khóc lóc, ầm ĩ hết cả. Bác Vy đập cửa phòng, kêu Vy ra ngay. Mắt nhắm mắt mở, Vy rời khỏi giường và vừa mở cửa ra thì…
Bố Vy nằm đó, bất động, khuôn mặt đầy máu. Mẹ Vy ở bên cạnh bố, đang ngất lịm, mọi người lay gọi không tỉnh. Năm đó, Vy không có Tết. Bố Vy đã vĩnh viễn rời xa Vy vào cái đêm 29 Tết trời mưa phùn, đầy ảm đạm ấy. Và cũng từ hôm đó, Vy không nói chuyện với mẹ nữa. Vy trách mẹ, chẳng phải vì mẹ mà bố mới mất hay sao.
Nếu như mẹ không ép bằng được bố ra ngoài chở gã khách đó thì gã sẽ không có cơ hội làm hai bố, để bố phải ra đi đau đớn như thế. Vy trở lên lầm lì, ít nói, ngày nào cũng nhìn di ảnh bố mà khóc. Mẹ có hỏi Vy cũng không trả lời. Vy hận mẹ. Năm đó, Vy mới 12 tuổi.
6 năm sau…
Căn nhà vẫn chỉ có hai người. Bố mất được 3 năm, mọi người khuyên mẹ nên đi bước nữa vì nhà không có đàn ông sẽ vất vả và cô quạnh lắm. Nhưng mẹ Vy không đồng ý. Mẹ Vy nói giờ bà chỉ cần có Vy bên cạnh, nhìn Vy khỏe mạnh, trưởng thành, xinh đẹp là quá đủ rồi. Nhưng Vy thì nghĩ khác, chắc mẹ hối hận về cái chết của bố nên mới đồng ý chứ gì. Nói thực lòng thì thì từ sau ngày bố mất, Vy chưa có một giây phút nào nghĩ về mẹ bằng những điều tốt đẹp nhất.
![]()
Vy cũng không nghe đâu, tất cả chỉ là sự ngụy biện của mọi người để bao che cho lỗi lầm mà mẹ gây ra thôi. (Ảnh minh họa)
Vy đỗ đại học, mẹ mừng lắm, gói gém tất cả những gì mình có để Vy lên trường.
– Mẹ không cần phải đi theo con lên trường và cũng không cần phải gọi điện cho con hàng ngày đâu. Con tự lo được. – Giọng Vy lạnh lùng
Mẹ Vy gật đầu, Vy lên xe rồi, bà mới quay đi tránh giọt nước mắt rơi vội.
Mẹ Vy giữ đúng lời hứa, không gọi cho Vy. Vy bây giờ thì lại nghĩ, chắc mẹ đang tìm cách tìm nguồn vui mới rồi. Vy lao vào học, vào làm thêm, tóm lại là tìm đủ mọi cách làm bản thân bận rộn để không phải về nhà.
– Vy, có mua vé về ăn Tết không, mình đi cùng nhau luôn!
Mỉm cười lắc đầu với cô bạn cùng phòng, Vy khẽ thở dài. Vy không muốn về, Vy ghét Tết. Không khí vui nhộn ngày Tết khi khuấy động thêm nỗi đau của Vy mà thôi. Và hơn hết, càng tăng thêm nỗi oán hận mẹ trong Vy. Đã bao nhiêu năm như thế rồi mà nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn.
Ai nói gì về mẹ, muốn nói gì giúp mẹ, Vy cũng không nghe đâu, tất cả chỉ là sự ngụy biện của mọi người để bao che cho lỗi lầm mà mẹ gây ra thôi. Vy chẳng thể ngờ sự bảo thủ, ích kỉ, cố chấp đó của Vy suýt nữa khiến Vy mất đi nguồn hạnh phúc quý giá cuối cùng trên cuộc đời này.
– Con à, bao giờ con về nghỉ Tết.
– Con không về, con không muốn về.
Vy tắt máy. Mẹ Vy mấy ngày nay liên tục gọi điện lên hỏi Vy bao giờ về ăn Tết. Vy bực bội lắm, ăn Tết gì chứ, Vy ghét Tết, Vy không muốn về nhà, Vy không muốn gặp mẹ dù trong lòng, Vy đang nhớ…
Vẫn là số của mẹ, Vy không đợi đầu dây bên kia cất tiếng liền hét luôn:
– Bà mà còn gọi điện lên bắt tôi về ăn Tết là tôi đi chết cho bà xem!
![]()
Vy giật mình, mẹ Vy sao lại gầy gò, xanh xao thế này chứ. (Ảnh minh họa)
Vy ném phịch điện thoại xuống giường, ôm gối khóc nức nở. Vy không thể phủ nhận chuyện Vy ghét mẹ nhưng Vy nhớ, nhớ mẹ vô cùng. Sự mâu thuẫn giày vò khiến Vy muốn phát điên. Điện thoại rung lên liên tục, vẫn là số của mẹ. Vy mặc kệ, Vy không muốn nghe. Hơn 3 tiếng đồng hồ trôi qua, 50 cuộc gọi nhỡ đều là số của mẹ khiến điện thoại của Vy nóng ran lên. Vy đang định ấn gọi lại thì có tin nhắn đến, là của chị họ Vy: “Về ngay đi, mẹ em ốm nặng lắm!”.
Vy sững sờ, mẹ ốm sao Vy không biết chứ. Mà phải rồi, Vy không cho mẹ gọi thì làm sao mà Vy biết được. Hình ảnh bố năm xưa lại ùa về, nỗi mất mát làm Vy sợ hãi. Vy lao ngay ra bến xe…
Vy đẩy cửa vào nhà, dì Vy đang ở đó, chăm sóc mẹ Vy. Vy giật mình, mẹ Vy sao lại gầy gò, xanh xao thế này chứ. Rồi mẹ Vy mở mắt, với lấy tay Vy, thều thào:
– Con đã về rồi ư. Mẹ…
Mẹ Vy ho sù sụ, Vy kêu mẹ nghỉ ngơi mà cổ họng nghẹn đắng lại. Dì Vy kéo Vy ra ngoài, nhẹ giọng:
– Con à, đừng giận mẹ nữa. Dì biết, con không muốn nghe ai nói nhưng hãy nghe dì, một lần này thôi. Chuyện năm đó, không phải do lỗi mẹ con. Đúng là mẹ con đã buộc bố con ra ngoài chở khách nhưng chở xong, bố con lại nhận thêm vị khách ác độc đó nên chuyện đau lòng mới xảy ra. Mẹ con bao năm qua cũng đã giày vò mình nhiều lắm rồi con ạ! Dì chỉ nói vậy thôi, còn tùy ở con!
Dì đi rồi, Vy mới quỳ xuống mà khóc. Vy đã sai, sai bao nhiêu năm như vậy rồi. Vy tự đánh mình cho thỏa cơn giận chính mình. Sự nhỏ nhen, ích kỉ làm Vy bị che mắt. Vy lao vào ôm chặt lấy mẹ mà nức nở:
– Mẹ ơi, con sai rồi!
Vy sẽ chăm sóc mẹ thật tốt để bù đắp lại quãng thời gian sai lầm vừa qua. Chắc chưa là quá muộn! Năm nay, Tết của mẹ con Vy sẽ thật hạnh phúc rồi!
Sưu tầm
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.