Anh đừng đi ngay cả khi em nói Anh đi đi!
Anh đừng đi ngay cả khi em nói Anh đi đi!, 39745, Lavender Blog MuaBanNhanh
Em lạ lắm phải không anh, cứ tự buồn, tự giận rồi lại cũng tự vui, tự chạy đến bên anh khi không thể nén được nỗi nhớ anh. Rồi cũng chính em khiến anh phải buồn, phải cáu. Anh đã đi vì nghĩ rằng đó là điều em muốn.
Chắc chắn anh không biết rằng, mỗi lần anh quay đi là nước mắt em lại rơi không thể ngăn lại được không? Anh có biết rằng, ngay sau khi nói ra câu ấy là em đã biết mình sai và hối hận lắm không? Và anh cũng chẳng thể biết được rằng mỗi khi đuổi anh đi, nói anh tránh xa em ra là trong lòng em đang run rẩy với hàng nghìn câu nói mong anh đừng đi, mong anh sát gần lại và ôm thật chặt lấy em.
– Xin lỗi, anh đến muộn. Giờ mình đi chơi nhé.
– Không cần nữa. Anh về đi.
– Em đừng trẻ con như thế nữa được không? Hơi một chút là giận dỗi là sao?
– Em thế đấy, em trẻ con, em không biết trước, biết sau. Anh đừng yêu em nữa, anh tránh xa em ra, anh cút đi.
Anh quay lưng đi thật làm trái tim em thêm một lần hụt hẫng nữa. Sao anh không hỏi em đã chờ anh bao lâu rồi, sao anh không hỏi em đã tủi thân thế nào khi đứng dưới cổng chờ anh. Sao anh không hỏi em đã buồn thế nào khi cả ngày chỉ ngồi chọn lựa quần áo, trang điểm và chờ đến giờ đi chơi với nhau. Anh chẳng cần biết em thế nào đã vội quay đi sau lời hờn giận, trách cứ của em.
![]()
Anh đừng đi (Ảnh minh họa)
Anh không nhắn tin, không gọi điện và biến mất khỏi cuộc đời em khiến em như một người điên mất phương hướng. Anh xóa sạch mọi dấu vết của mình để em không thể tìm thấy được anh. Em điên cuồng và bấn loạn trong mớ suy nghĩ hỗn độn không gọi được thành tên. Em biết mình sai nhưng đâu nhất thiết là anh phải trừng phạt em nặng nề đến thế. Bao đêm khóc lóc đến đẫm gối, bao lần giật mình tỉnh giấc vì gặp ác mộng, những ngày tháng dài lê thê em thẫn thờ và em nhận được cái tin, anh đã chuyển công tác vào Sài Gòn.
Người ta nói với em rằng, Sài Gòn gần lắm, hẹp và chật lắm nhưng sao em thấy nó quá đỗi là xa xôi khi mang ra so sánh với nỗi nhớ nhung và tình yêu vẫn đong đầy trong lòng em. Em không dám đến nơi ấy để tìm anh, em cũng chẳng thể bỏ lại mọi thứ để bất chấp bám víu lấy anh. Em chỉ biết sống với những kỉ niệm êm đềm ngày qua ngày, kỉ niệm ấy có anh và cả tình yêu của chúng mình.
Hai năm sau ngày gặp lại trên đoạn đường quan thuộc ấy, cảm xúc trong em lại vỡ òa. Bao nhớ nhung, hờn giận, tủi thân lại khiến em không thể làm chủ được bản thân. Và lần này, thay vì bảo anh đi đi thì em đã đủ dũng cảm để ôm thật chặt anh lại để anh không thể dời xa em được nữa.
Và bây giờ, em thực sự sợ chính mình sẽ không kìm chế được sự nỏng nảy, tức giận của bản thân mà lại đuổi anh đi một lần nữa. Em sợ rằng anh vẫn sẽ đi như bao lần và không bao giờ quay lại bên em nữa. Thế nên em sẽ không bao giờ nói ra điều ấy nữa. Nếu lỡ em có bảo anh đi đi thì anh cũng đừng đi, bởi khi ấy là lúc em cần anh nhất. Anh nhé?
Nguồn; Blog tâm sự
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.