Vì anh yêu em
Vì anh yêu em, 33138, Bich Van Blog MuaBanNhanh
Anh – một chàng trai hiền lành, gương mặt dễ nhìn, thân hình khá chuẩn và nghề nghiệp ổn định. Ở anh hội tụ những chuẩn mực của đàn ông hiện đại. Anh quen cô trong một hoàn cảnh tình cờ. Cô là một cô gái mù bẩm sinh. Với cô, niềm ước ao lớn nhất là được nhìn thấy ánh sáng mặt trời, được nhìn ngắm mình trong gương. Nhưng có vẻ niềm hạnh phúc hơn cả là cô được gặp anh.
![]()
Hôm đó là ngày sinh nhật lần thứ 26 người bạn thân của anh. Anh chuẩn bị mọi thứ rồi quà cáp chuẩn bị đi dự sinh nhật của bạn. Nhưng trên đường đi, trời nổi sấm, lúc đầu mưa nhỏ rồi dần dần nặng hạt và ào xuống một trận mưa to. Anh hốt hoảng, phóng nhanh xe kiếm chỗ trú mưa, đi mãi trên đường anh chỉ thấy mỗi một quán nhỏ, hình như là bán hoa, đang đỏ điện. Mạn phép, anh chạy thẳng xe vào mà không suy nghĩ gì. Dừng xe anh mới phát hiện một cô gái đang ngồi bên những bó hoa được gói cẩn thận. Cô lên tiếng:
- Ai… ai đó?
Thấy sự lộ liễu của mình, anh cười nhẹ rồi mở lời xin lỗi lịch sự:
- Xin lỗi cô, tôi đang đi trên đường thì trời mưa. Mạn phép trú mưa nhà cô một tý. Vậy có được không ạ?
Cô dần hiểu ra mọi chuyện, cô gắng tìm lấy cái ghế mời anh ngồi xuống.
- À. Anh cứ tự nhiên. Chắc anh lạnh lắm nhỉ? Để tôi lấy cốc nước trà mời anh – cô vui vẻ nói.
- Làm phiền cô quá - anh cười hiền.
Cô đứng dậy, cô vịn lấy bức tường, bước từng bước đến chiếc bàn nhỏ trong nhà. Sống mấy chục năm trong ngôi nhà này nên cô có vẻ quen với những ngóc ngách trong nhà. Nhìn cô đi chầm chậm, lại còn khá khó khăn khi đi anh dần hiểu ra. Cô bước ra khỏi buồng rồi tiến ra ngoài sảnh. Đang phân vân vì không biết anh ngồi ở đâu, cô lên tiếng:
- Xin lỗi, anh đang ở đâu vậy?- Mặt cô hơi ngượng.
Hiểu ý, anh chạy lại phía cô, đỡ cô ra rồi dìu cô ngồi xuống ghế. Hơi bất ngờ với hành động này, mặt cô đỏ dần đều, cầm ly nước đưa thẳng cho anh. Anh nhìn cô, cô cúi mặt xuống rồi cùng đồng thanh: “Cám ơn” và cùng bật cười.
Trời mưa càng to, hai người trong trạng thái im lặng, không khí trong nhà có vẻ hơi mất tự nhiên và khó chịu. Anh thì ngắm trời mưa, còn cô thì tiếp tục với công việc gói hoa của mình. Cầm tờ giấy bóng lên cắt chuẩn bị cho khâu cuối cùng của gói hoa, thì vô tình cái kéo đáng ghét lại cắt phải tay cô thay vì tờ giấy bóng. Cô “Á” lên một tiếng. Anh quay lại nhìn, thấy máu cứ từng giọt chảy xuống nền nhà. Hốt hoảng, anh tiến lại phía cô, hỏi:
- Hộp thuốc ở đâu?
- Ngay phía ngoài của buồng, gần ti vi - Cô đáp ngay
Anh chạy vội vàng đến hộp thuốc, lấy nhanh chai thuốc rửa, bông và gạc lại băng bó cho cô. Do khá mạnh tay nên chiếc kéo cắt ngang tay cô một đoạn sâu, dù anh cố nhét bông nhưng máu cứ thế mà chảy. Một lúc sau, máu mới cầm lại, anh lấy gạc băng lại cho cô. Cô mỉm cười rồi nói:
- Cám ơn anh.
- Cô phải cẩn thận chứ - anh giọng hơi trách.
- Tôi cũng quen với những lần như thế này rồi - Cô cười trừ.
- Cô là…- anh định nói, nhưng lại thôi.
Trời mưa nhỏ dần, anh lại có điện thoại của thằng bạn đang hối mạnh, chia tay cô anh lên xe chuẩn bị đi. Nhưng nhận ra hộp quà của mình bị nước mưa làm ướt hết. Sẵn tiện cô bán hoa, anh mua tạm bó thay quà sinh nhật vậy. Cô mỉm cười đồng ý, lấy ngay bó hoa cô vừa gói đưa cho anh. Anh rút trong ví ra tờ tiền đưa cho cô.
- Bó hoa này, tôi lấy anh 100 nghìn thôi - Cô nói.
- Vâng, tờ 100 đó mà.
Tin lời anh, cô cất tiền vào ví. Anh chào tạm biệt cô rồi phóng nhanh đi kẻo mưa nữa.
![]()
Lần gặp tiếp theo là ở vườn hoa thành phố. Hôm nay, tâm trạng anh có vể mệt mỏi, cộng với những dự án của công ty cứ đổ dồn vào anh khiến anh đau đầu. Phóng xe dạo dạo vài vòng, tự dung anh lại dừng xe ở vường hoa thành phố. Gửi xe vào bãi, anh dong dong đi dạo trong vườn hoa. Phóng tầm mắt ra xa, anh thấy mấy đôi uyên ương ngồi trò chuyện, nhìn lại mình anh thấy tủi. Dù gì anh cũng 26, 27 tuổi đầu, vậy mà vẫn chưa có lấy một cô người yêu. Bố mẹ cứ dục anh lấy vợ suốt, nhưng người yêu chưa có huống gì là vợ. Mỗi lần nghe nhắc đến chuyện vợ con là anh toàn đánh trống lảng, nhảy sang chuyện khác. Chẳng đứng đây lâu, anh lại dạo tiếp, thấy một cô gái trông rất quen, anh cố lục lại trí nhớ của mình “À, thì ra là cô gái mù hôm nọ. Sao cô ta lại ở đây nhỉ?”. Rồi anh chợt nhận ra, vườn hoa này, gần với cái quán bán hoa nhỏ của cô. Thay vì đi dạo, anh lại tiến về phía cô đang ngồi. Thấy cô đang hí hoáy gấp cái gì, anh cũng tò mò lắm.
- Chào cô. Tôi là người hôm trước trú mưa nhờ nhà cô. Cô còn nhớ tôi không?- Anh giới thiệu.
- Trú mưa???- Cô ngây ngô trả lời
- Hôm nọ tôi mắc mưa rồi trú nhờ nhà cô. Còn mua hoa của cô nữa đó- anh giải thích thêm
- À. Tôi nhớ ra rồi. Hôm trước anh đưa tôi tờ 500 nghìn. Tôi ngóng anh mãi để thối tiền lại cho anh. Cứ tưởng không gặp được anh, nhưng ai ngờ lại tình cờ thế này
- Chắc tôi nhìn nhầm ý mà. Cô cứ giữ lấy, coi như tôi trả ơn cho cô vì cho tôi trú mưa.
- Không được. Sao lại nhiều vậy được. Anh có làm gì đâu mà phải mất nhiều vậy. Tôi không giám.
- Cô cứ hay quan trọng. Mà cô đang làm gì đó?- Anh lại đánh trống lảng.
Cô chẳng nói gì, rút ngay tiền dúi vào tay anh. Không hiểu sao hôm nay, cô lại mang tiền đi theo vậy. giác quan thứ 6 cô hiệu quả quá. Anh nhìn cô mặt cương quyết mà phát cười. Vậy thôi, nhận lại cho cô mừng.
- Cô còn chưa trả lời câu hỏi của tôi. Cô xếp hạc à? Làm gì vậy? – Anh hỏi tiếp.
- Người ta nói nếu xếp được 1000 con hạc thì ước mơ sẽ thành hiện thực. Tôi đang cố.
- Ước mơ của cô là gì? – Anh tò mò.
- Là tôi được nhìn thấy mặt trời - Nước mắt cô dần dần rơi.
Câu hỏi ngây thơ của anh có lẽ động vào nỗi đau của cô. Anh không cố tình nói vậy, nhìn cô khóc, anh cũng buồn lắm, nhưng chẳng làm được gì.
- Tôi bị mù bẩm sinh. Khi sinh ra mắt tôi đã không thấy gì rồi. Đến bây giờ tôi không biết mặt mình ra sao, người thân tôi như thế nào. Tôi buồn lắm. Tôi không trách mẹ vì sao lại sinh ra tôi như thế này vì tôi biết mẹ còn đau lòng gấp tôi bội lần. Bố không nhận tôi. Ông là người có quyền, với ông có một người con tật nguyền là điều xấu hổ nhất. Tôi bị bàn bè xa lánh, họ đều khinh thường tôi. Còn hay nói tôi là “con mù”. Anh có như họ không?- Cô hỏi ngây thơ.
Thấy hoàn cảnh của cô, anh cũng buồn, cũng đau long. Một người con gái nhỏ bé thế này mà chịu bao nhiêu tủi hổ. Tại sao anh lại muốn ôm cô thế này nhỉ? Anh muốn an ủi, động viên cô, cũng thương cảm cho cô. Thấy anh không nói gì, cô cười nhạt.
- À quên, câu hỏi của tôi quá lố nhỉ? Xin lỗi anh – Cô cười nhạt.
- Không…không phải. tại tôi đang nghĩ một chuyện thôi. Tôi rất muốn làm bạn với cô.
- Làm bạn với tôi. Anh không sợ có một người bạn bị mù sao?
- Không. Với tôi, cô đẹp. Có ái nói với cô là cô có gương mặt thiên thần hay chưa? Cô càng đẹp về vẻ đẹp bên trong mà ít người con gái có thể có được.
- Anh cứ trêu tôi.
- Không tôi nói thật đấy. Tôi không đùa đâu.
Câu chuyện còn dang dở thì mẹ cô đến, bà hơi ngạc nhiên vì người con trai ngồi gần con gái mình:
- Cậu là ai?- Bà hỏi.
- Cháu chào bác ạ. Cháu…-
Anh chưa nói hết câu thì cô ngắt lời:
– Là anh chàng hôm trước mua hoa của mình đó mẹ.
- À. Thì ra là cậu. Con trả tiền cho người ta chưa?- Mẹ cô hỏi.
- Rồi mẹ ạ- Cô trả lời.
- Vậy không có chuyện gì thì ta về. Muộn rồi, sương xuống lại ốm đó - Mẹ cô nói.
- Chào bác- Anh chào.
- Tôi về đây- Cô nói với anh.
- Tôi còn chưa biết tên cô? –Anh hỏi theo cô.
- Ngọc Hân là tên của tôi- cô bước đi rồi nói vọng lại.
- Tôi là Thế Minh – Anh hét.
Về nhà, trong tâm trí anh vẫn vương vấn hình ảnh của cô. Một cô gái mù, có nụ cười đẹp, nó cứ hiện hữu trong đầu anh. Bao đêm hình bóng ấy luôn xuấn hiện trong giấc mơ của anh. Có phải anh tương tư cô rồi chăng? Một cô gái kiên cường, dù mọi người coi thường cô vẫn sống vui tươi, một ước mơ nho nhỏ của cô sao khó khắn thế. Anh ước mình là thượng đế, có thể ban cho cô đôi mắt để nhìn thấy mặt trời như cô từng mong muốn.
Nỗi nhớ cô khiến anh không chịu được. Những ngày sau đó, anh có ghé qua quán nhỏ bán hoa của cô. Cùng trò chuyện, cùng phụ cô cắm hoa. Sự tận tình của anh khiến cô cảm động. Và rồi tình yêu của họ đến nhanh, nhưng lãng mạn, lại nhẹ nhàng. Anh yêu cô và cô cũng yêu anh. Hai người hiểu mình là một phần của người kia.
Yêu nhau, không tránh khỏi những việc cãi vã. Họ có thể giận nhau, không nói chuyện trong nhiều ngày. Với lòng tự cao của một người đàn ông, anh cương quyết không xin lỗi cô Nhưng nỗi nhớ vượt lên lòng tự đại, anh vẫn là người xin lỗi cô. Hai người có những tháng ngày hạnh phúc khi ở bên nhau.
![]()
Dạo này, công ty anh khủng hoảng trầm trọng. Anh phải thức nhiều đêm để hoàn thành dự án. Gương mặt anh không tránh khỏi vẻ mệt mỏi, tiều tụy.
- Cậu hút lại thuốc sao? – Người bạn của anh – Hùng hỏi.
- Dạo này tinh thần tớ bất ổn, chuyện công ty khiến tớ mệt mỏi quá- Anh cầm điếu thuốc mà hút.
- Bỏ đi- Hùng rút điếu thuốc nơi tay anh - Cậu nên nhớ cậu bị viêm phổi đây. Đừng làm ảnh hưởng sức khỏe của mình vậy chứ - Hùng gắt.
- Khụ… khụ- anh ho mạnh- khụ…khụ…
- Cậu thấy tác hại của thuốc chưa? Sao cậu không nghĩ cho bản thân chút đi.
Chẳng buồn nghe thằng bạn thân nói gì, anh lại rút them điếu thuốc trong bao và đưa lên miệng đốt tiếp. Thức nhiều đêm, cộng với việc hút thuốc, lại ảnh hưởng đến bệnh cũ của mình, trông anh thật tệ hại. Chỉ mấy ngày mà anh sụt đến 5, 6 cân. Mệt mỏi là vậy, nhưng trước mặt người yêu, anh luôn vui cười, vẫn yêu thương cô hết mình, chẳng giám để lộ ra mình đang ốm. Nhiều khi muốn ho, nhưng sợ cô lo lắng, anh cố nhịn lại rồi nhăn mặt vì nén đau.
Anh quyết định đưa cô về ra mắt bố mẹ. Nghe xong, cô hốt hoảng. Cô sợ, bố mẹ anh không thích cô, lại chê cô như những người khác
- Em đừng như vậy mà. Hãy tự tin vì những gì mình có. Anh tin bố mẹ anh sẽ thích em.
Nghe lời động viên chân thành của anh, cô an tâm. Dẫn cô về nhà, anh vui vẻ giới thiệu với bố mẹ. Sau khi biết cô bị mù, mẹ anh khó chịu. Dù vẻ ngoài là vẫn bình thường nhưng trong lòng bà dâng lên nỗi tức giận. Kéo anh vào trong nhà, mẹ anh nói:
- Mẹ bảo con đi kiếm vợ, ừ thì con kiếm thật. Nhưng, mẹ cần người con dâu lành lạnh chứ không phải mù lòa như vậy. Con đầy đủ mọi thứ, người theo con không ít, vậy sao phải chọn người như vậy.
- Con yêu cô ấy, và cô ấy cũng yêu con. Cô ấy như thế nào cũng được, miễn là chúng con yêu nhau. Sao mẹ lại ngăn cản con?- Anh gắt.
- Con yêu ai cũng được. Mẹ không bận tâm, nhưng mẹ muốn con đưa về cho mẹ một người con dâu tốt, đảm đang, có thể là giúp chồng, con. Nhưng cô …
- Cô ấy không tốt sao? Không đảm đang sao? Nhiều người con gái bây giờ chẳng được một phần của cô ấy. Mù thì sao? Khuyết tật thì sao? Sao mẹ cứ quan trọng hóa vấn đề như vậy?
“Xoảng” - tiếng chiếc cốc thủy tinh rơi xuống nhà vang lên tiềng kêu. Cả hai mẹ con anh quay lại thì thấy cô đang cố nhặt những miếng thủy tinh vỡ. Vì không thấy gì, cô bị nó găm trúng tay, máu chảy xuống. Thấy vậy, anh chạy lại đỡ cô ra ghế rồi lấy thuốc và bông băng cho cô, nhưng lại bị cô gạt tay ra.
- Anh cho em về - Cô nói nhỏ.
- Băng xong đã - Anh nói.
- Anh cho em về - Cô cương quyết.
- Anh nói, băng xong cho em đã
- Em bảo là anh đưa em về mà- cô quát lên rồi nước mắt cứ thế rơi.
Thấy cô khóc, anh đau lòng chẳng kém. Anh hận mẹ sao nói ra những lời cay độc như vậy. Hận mình sao không thể làm cô ngừng khóc. Dắt xe ra, anh đưa cô về nhà. Cô xuống, cố chùi mẹ nước mắt rồi cất lời:
- Em nghĩ, chúng ta nên dừng lại ở đây.
Lời nói của cô như sét đánh ngang tai anh. Nó khiến anh tim anh như vỡ ra hang ngàn mảnh. Anh cười khỉnh:
- Em đùa à?
- Không. Em nói thật. Mẹ anh nói đúng. Anh hoàn hảo về mọi mặt, con gái theo anh không ít. Em không phải là người phù hợp đối với anh.
- Em đừng nghĩ nhiều về những lời mẹ anh nói. Nó không quan trọng.
- Không quan trọng là như thế nào? Lấy anh về, bạn bè anh, đồng nghiệp của anh đến chơi, thấy em, họ sẽ nói gì về anh, nói gì về em?
- Chúng ta sẽ phẫu thuật thay mắt cho em - Anh cố nén nước mắt.
- Em không muốn làm gánh nặng cho anh. Yêu anh, em mới chấp nhận từ bỏ anh để anh tìm kiếm hạnh phúc mới.
- Anh sẽ không bao giờ yêu ai khác ngoài em - Anh khóc nức.
- Dần dần anh sẽ quên được em. Chúng ta quen nhau chưa lâu, sẽ nhanh thôi mà. Em vào nhà đây.
Cô quay đi để anh thẫn thờ một mình ngoài đó. Cô biết anh buồn, nhưng cô còn buồn gấp trăm nghìn lần. Yêu anh nhiều lắm, nhưng sao anh lại xa vời với cô như vậy. Cô tin chắc quyết định của mình ra đúng đắn. Nhưng sao, từ bỏ anh khiến đau đến thế này. Tình yêu còn chưa mặn nồng vậy mà cả hai đã chia lìa. Nếu quay lại được thời gian, cô ước hôm đó anh đừng trú mưa nhà cô, cũng ước hai người đừng thân thiết nhau để rồi nảy sinh tình cảm và đến giờ lại chia tay một cách đau khổ. Có nhiều người con gái tốt, anh sẽ nhanh quên cô và sẽ có tình yêu mới thôi. Riêng cô, coi đó như cuộc tình đẹp. Dù sao trong những ngày yêu anh là những ngày hạnh phúc nhất đời cô.
![]()
Sau khi chia tay cô, anh chẳng muốn làm gì. Nhiều lần đến tìm cô, nhưng lại bị mẹ cô đuổi đi. Anh đau đến điên dại. Anh ra khỏi nhà từ sáng sớm và về nhà từ rất khuya và đêm nào về cũng tình trạng say khướt. Buồn vậy, anh lấy rượu làm bạn, thuốc lá làm tri kỉ. Sức khỏe của anh ngày một yếu đi. Ho một ngày càng nhiều, nhiều khi còn ho ra máu, và thường xuyên thấy đau. Thấy tình trạng bạn như vậy, Hùng mắng nhiếc anh một trận tơi bơi, nhưng anh chẳng bỏ vào tai và mặc kệ cứ khiến mình ngày một tồi tệ.
Dạo này, công ty lại thêm nhiều việc. Anh phải đích thân đến công trường để giám sát. Trên đường đễn công trường, anh đi qua vườn hoa trung tâm - nơi mà anh gặp cô lần thứ hai. Những kỉ niệm đó như thước phim quay chậm, hiện lên trong tâm trí anh. "Em dạo này thế nào rồi, có khỏe không? Có vui tươi như xưa không?" . "tạch…tạch". Những giọt mưa bắt đầu rơi tí tách. Nhỏ nhỏ, rồi vừa vừa và rào xuống xối xả. Trời mưa, chẳng phải lúc hai người gặp nhau lần đầu sao. Ông trời định trêu người anh thì phải? Mưa rơi, nước mắt anh cũng rơi. Trong khi mọi người đang cố tìm chỗ trú mưa, thì anh lại đi chầm chậm, nhìn vào phái khoảng không vô định. Mưa thế này, có làm trôi đi nỗi nhớ cô hay không?
Mưa tạnh dần, và anh cũng đến được công trường. Nhưng hôm nay anh thấy những tòa nhà đang xây đó nó nghiêng nghiêng là như thế nào? Trời đất xoay chuyển là như thế nào??? Anh ngất đi. Anh được công nhân đưa đến viện. họ cũng đã gọi điện cho người nhà của anh. Mọi người tức tốc chạy nhanh đến viện.
- Con tôi sao rồi bác sĩ?- Mẹ anh lo lắng hỏi
- Cậu ấy không sao? Chỉ là kiệt sức. Nhưng…
- Nhưng gì???
- Bà đi theo tôi.
- Đây là kết quả nội soi phế quản của bệnh nhân- bác sĩ đưa cho bà 1 tờ giấy - Và đây là ảnh chụp X Quang- ông lại lấy ra trong túi 1 tấm phim rồi gắn lên bảng.
- Là thế nào?- Mẹ anh không hiểu.
- Trước đây, bệnh nhân có tiền sử là viêm phổi hay viêm phế quản hay không?
- Có, nó bị viêm phổi, nhưng dạo nay không tái phát - Bà trả lời.
- Kết quả nội soi phế quản của bệnh nhân cho thấy, có 1 lượng khí Radon tắc nghẽn trong phổi, cộng với việc hút thuốc nhiều lại có tiền sử là viêm phổi. Chúng tôi chuẩn đoán, bệnh nhân bị ung thư phổi giai đoạn cuối
- Ung...ung thư phổi giai đoạn…cuối - Mẹ anh ngơ ngác- có cách chữa trị không?- Bà nói như khóc.
- Có thể sống được 1 đến 3 tháng nữa.
Mẹ anh như sụp đổ khi nghe tin dữ về con trai mình. Nhìn mặt anh trắng bệch vì căn bệnh quái ác mà lòng bà đau như cắt. "Chỉ 1 đến 3 tháng nữa", 1 đến 3 tháng nữa anh sẽ bỏ rơi bà sao? Không thế như thế được. Anh là người con ngoan, lại hiếu thảo. Một người tốt như vậy mà chỉ sống được có vậy thôi sao? Nếu được, bà nguyện đổi mạng sống của bà cho anh. Để anh được sống, được thực hiện ước mơ của mình.
Có vẻ, anh cũng biết bệnh tình của mình rồi. Anh không buồn, chắc anh cũng biết trước sẽ như thế này nên gương mặt anh vẫn bình thường như bao ngày khác. 3 tháng nữa anh sẽ xa thế giới này, xa bố mẹ, xa bạn bè, và đặc biết là xa cô. Dù thế nào, anh cũng không muốn cô biết chuyện này. Anh cũng có nói với mẹ ước nguyện cuối cùng của mình.
- Còn ít thời gian nữa thôi. Con xin mẹ hãy thực hiện những điều này giúp con - Anh mệt mỏi nói.
- Nói đi. Mẹ sẽ giúp, dù khó đến đâu mẹ cũng làm giúp con.
- Chuyện con bệnh, mẹ không được nói cho Hân biết.
- Tại sao? Ừ được. mẹ đồng ý.
- Con muốn được xếp hạc.
- Ừ.
- Điều cuối cùng, mẹ nhất định phải đồng ý.
- Con nói đi. Mẹ sẽ đồng ý hết.
- Sau khi con chết, mẹ hãy lấy giác mạc của con tặng cho Hân. Và không được nói đó là của con. Mẹ đồng ý chứ?
- Tại sao con lại làm như vậy?- Bà khóc ra tiếng.
- Con xin mẹ đó. Hãy thực hiện ước nguyện cuối cùng giúp con. Con cầu xin mẹ đó.
Cuối cùng, mẹ cũng hứa với anh sẽ làm những điều anh yêu cầu. Trong những ngày này, anh ngồi trong phòng bệnh cố gắng xếp nhanh những con hạc, mong 1 ngày nào đó sẽ kịp để đưa đến cho cô. Bạn bè nhìn anh không khỏi đau lòng. Một chàng trai chỉ mới 26 tuổi, yêu mãnh liệt vậy mà… Không ai, là không bật khóc.
Anh đã không ăn được gì nữa, cũng không đi lại được, nhưng lại muốn ra ngoài hít không khí buổi sáng. Mẹ anh đồng ý, để anh ngồi nơi xe lăn rồi đẩy anh xuống vườn hoa. Nhìn những bông hoa đang khoe mình trước gió, anh thật muốn hái lấy. nhìn những chú chim hót líu lo, anh muốn mình vô tư như vậy. Với tay mẹ, anh thì thầm:
- Mẹ. Con yêu mẹ lắm.
Anh gục đầu bên người mẹ. Nằm im. Trên vai bà còn đọng lại vệt máu của anh. Anh đi rồi. Bà không khóc, vỗ nhẹ vai anh rồi nói "Ngủ ngon con nhé".
Ngày anh đi, cũng là ngày cô thấy được ánh sáng mặt trời. Cô gần như sụp đổ khi biết tin anh. Cô hớt hải chạy đến nghĩa trang, nơi anh nằm ngủ mãi mãi. Sờ lên tấm bia, nước mắt cô rơi xuống.
Anh đi, em không được gần anh. Muốn nắm tay anh lần cuối sao khó thế? Chúng ta đã hứa sẽ mãi là của nhau anh nhỉ, vậy thì ngay bây giờ chúng ta sẽ mãi được bên nhau.
Cô quay đi để anh thẫn thờ một mình ngoài đó. Cô biết anh buồn, nhưng cô còn buồn gấp trăm nghìn lần. Yêu anh nhiều lắm, nhưng sao anh lại xa vời với cô như vậy. Cô tin chắc quyết định của mình ra đúng đắn. Nhưng sao, từ bỏ anh khiến đau đến thế này. Tình yêu còn chưa mặn nồng vậy mà cả hai đã chia lìa. Nếu quay lại được thời gian, cô ước hôm đó anh đừng trú mưa nhà cô, cũng ước hai người đừng thân thiết nhau để rồi nảy sinh tình cảm và đến giờ lại chia tay một cách đau khổ. Có nhiều người con gái tốt, anh sẽ nhanh quên cô và sẽ có tình yêu mới thôi. Riêng cô, coi đó như cuộc tình đẹp. Dù sao trong những ngày yêu anh là những ngày hạnh phúc nhất đời cô.
-Sưu tầm-
Bich Van Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.