.
MÀU TRẮNG CỦA THỜI GIAN
Bố đứng trước tôi. Lặng lẽ. Đôi mắt ông chứa đựng những cái nhìn mệt mỏi. Tôi đưa tay đỡ chiếc vali cho bố. Tấm vé tốc hành tàu Thống Nhất nhàu nát rơi xuống nền đá hoa. - Cô ấy đi rồi! – Ông thốt lên giọng khó nhọc.