Sự chậm rãi có làm nên đột phá?
Sự chậm rãi có làm nên đột phá?, 58081, Lavender Blog MuaBanNhanh
![]()
Tôi có một người bạn già không thể đi đứng bình thường được cần phải dùng đến xe đi bộ. Một ngày kia, ông cần phải đi vệ sinh, đấy lại là nơi công cộng, cánh cửa nhà vệ sinh không nhẹ chút nào, tôi đã mở giúp cánh cửa để ông bước vào, sau đó tôi đứng bên ngoài đợi. Một lúc sau cảm thấy cũng đã đến lúc ông ấy nên ra ngoài rồi, tôi mở cửa ra rồi giữ cánh cửa. Ông hiểu lầm rằng chắc là tôi đứng chống cửa nãy giờ để đợi nên không ngớt lời cảm ơn, nhưng tất nhiên tôi chưa từng làm qua việc mà ông nghĩ, tôi đứng ở bên ngoài, chỉ mới bước vào để mở cửa giúp mà thôi.
Ông ấy chỉ là một người lớn tuổi, cũng không phải là nhân vật lớn gì, nên tôi chả có gì phải nịnh nọt ông ấy cả.
Nhìn vào một chút việc vặt ấy thôi, tôi cũng được người khác tính là tử tế biết quan tâm.
Nhưng mà, mặc dù như vậy, tôi cũng thường phạm phải cái điều mà người ta cho là vội vàng quá mức dẫn đến tự phạm phải sai lầm.
Có một lần tôi dạy cho một cầu thủ đánh bóng bàn, chỉ trong bốn mươi phút ngắn ngủi không những tôi đã cải tiến được động tác cơ bản của anh ta, mà còn liên tục dạy luôn cho anh ta 3 kỹ thuật tấn công nâng cao. Trong động tác đầu tiên “đánh trúng bóng rồi mới phát lực”, anh ta luyện tập và nắm bắt khá tốt, nhưng đến lúc tôi dạy tiếp cho anh ta động tác thứ hai, anh ta có một chút tạp loạn, thậm chí đến động tác đầu tiên cũng không còn đánh tốt nữa.
Lúc này anh ấy nói với tôi: “Thầy Cao à, thầy xem em như cao thủ 2000 điểm rồi, trình độ của em chưa đến mức ấy.” Lời này của anh ấy nói ra, tôi mới đột nhiên nhận ra, không phải là anh ấy học không tốt mà do tôi phạm phải cái lỗi hành động nóng vội.
Trong những năm gần đây, tôi thường làm việc chung với những cao thủ 2000 điểm trở lên, cho nên thường xem những cầu thủ chỉ có 500–600 điểm cũng giống như họ, khiến họ cảm thấy khó khăn, theo không kịp.
Đây không phải là cái sai của học viên, mà là cái sai của huấn luyện viên, bởi vì việc truyền thụ tất cả những kỹ thuật đều phải từng bước theo tuần tự, để học viên có thời gian luyện tập và tiếp thu, mới không xuất hiện tình trạng rớt xuống do “vượt cấp”.
Sự việc này đã cho tôi một bài học về sự “kiên nhẫn biết được trình độ và nhu cầu của đối phương”, không nên lấy tốc độ hay trình độ theo quan niệm cá nhân để giảng dạy, mà phải tùy theo khả năng của người học mà dạy, điều này mới không làm xuất hiện khoảng cách giữa giáo viên và học viên.
Trên thực tế, những sự gián cách ấy cũng thường hay xuất hiện khi chúng ta xử lý hay bình luận một sự việc gì đó, kết quả là công sức bỏ ra nhiều nhưng không phối hợp tốt, mọi người ai nấy đều không vừa ý.
Gần đây tôi có học một lớp về tu dưỡng tâm linh, tôi cảm thấy nội dung mà giảng viên giảng là quá phổ thông, đó đều là những tư liệu bối cảnh để giải thích một vài thứ cho nội dung ở trong sách mà thôi, không có kiến giải gì mới ngoài những thứ trong sách vở, khiến cho người ta cảm thấy rất chán nản.
Tôi cảm thấy rằng không giống như tôi mong đợi, không có thu hoạch gì nhưng tôi vẫn chăm chỉ đi nghe giảng và ghi chép.
Lúc lớp học kết thúc, tôi hỏi người bạn ngồi bên cạnh, cô cảm thấy ông ấy giảng như thế nào, cô ấy nói rất hay, lời lẽ rõ ràng thông suốt, những thứ trong sách đều giảng ra rất rõ ràng.
Tôi đương nhiên hiểu ra được một điều, trọng điểm sự chú ý của mỗi người chúng tôi là không giống nhau, nhưng tôi vẫn không khỏi ngạc nhiên là sự cảm thụ giữa hai người chúng tôi có khác biệt lớn đến vậy.
Kỳ thực điều mà giảng viên nói vô cùng thích hợp với mọi người, tôi không có “cảm giác hài lòng” vì tôi mong đợi ông ấy có được một thử thách hoặc đột phá gì đó trên mặt nội dung.
Tôi lại nghĩ, không phải bất cứ ai nhìn nhận vấn đề đều cần phải vượt qua những điều bình thường, quan điểm lúc bình thường mới là nền tảng cho việc tu dưỡng tâm linh, thử thách và đột phá có thể tạo thành kích thích trong tư tưởng, có lúc lại phản tác dụng cho sự tu dưỡng tâm linh, tạo thành chướng ngại không mong đợi.
Phản ánh của tôi sau khi dự lớp học tôi cho rằng đó là một sai lầm.
Điều này cũng như bạn đang ăn một chiếc bánh kem, tôi thì thấy chưa đủ ngọt, người khác thì thấy đó là quá ngọt, cảm giác mà mỗi người có được đều là mang tính tự ngã rất cao, không ai có thể quyết định thay cho ai khác được.
Sự việc này giúp tôi hiểu được đạo lý của sự chậm rãi và thả lỏng, không nên đem quan điểm của mình đặt lên trên hết, điều này sẽ làm mất đi sự phán xét khách quan.
Tôi rất may mắn khi hiểu ra được hai sự việc có ý nghĩa chính diện đối với tôi, để tôi hiểu được như thế nào là trí tuệ của sự chậm rãi và lòng nhẫn nại.
Tuy nhiên, chậm rãi, thả lỏng không phải là không dùng lực, mà là giữ lực, tích góp lực lượng, khiến cho tự mình lui về sau khi có thời cơ thích ứng vừa lóe lên sẽ tạo nên sự bứt phá.
Nguồn: Internet
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.