Niềm vui làm Hướng dẫn viên về miền di tích Bạch Đằng
Niềm vui làm Hướng dẫn viên về miền di tích Bạch Đằng, 49833, Lavender Blog MuaBanNhanh
![]()
Dịp lễ hội kỷ niệm 727 năm Chiến thắng Bạch diễn ra vào cuối tháng 4 năm nay, tôi đã làm “hướng dẫn viên” cho cô bạn thân quê Hà Tĩnh. Người đã bao lần hẹn, nếu có một chuyến đến Bạch Đằng thì người hướng dẫn bắt buộc phải là tôi! Tôi đã nhận lời dẫn bạn tham gia chuyến du lịch nhỏ xinh này. Hôm ấy, phương tiện chúng tôi chọn là xe máy, di chuyển tốc độ vừa phải giữa các điểm: Đền Trần Hưng Đạo – Miếu Vua Bà; bãi cọc Yên Giang – bãi cọc Đầm Vạn Muối; Bảo tàng Bạch Đằng – Cây lim Giếng Rừng…
Tôi giới thiệu cho bạn về “sự liên kết” giữa các điểm đến, giới thiệu về sự logic giữa cọc gỗ trên sông và biểu tượng hai cây lim, về những câu thơ về Hang giấu gỗ trên vịnh Hạ Long (nay gọi là hang Đầu Gỗ). Tôi kể về tên đất, tên làng xưa và nay… Ví như, phường trung tâm mang tên Quảng Yên bây giờ, ngày xưa vốn là “làng Rừng”, nên nhiều địa chỉ còn lưu giữ đến ngày nay vẫn mang một màu huyền thoại: Bến Rừng, chợ Rừng, giếng Rừng, làng Rừng… Bạn tỏ ra rất thích thú khi tôi dẫn và giới thiệu theo lối đó. Bởi chỉ chạy xe trên các con phố nội thị Quảng Yên, qua phường Yên Giang, ra bến Ngự, sông Chanh, bãi cọc… thì bản thân các “hình ảnh” đó không toát lên được chiều sâu của các tầng văn hóa.
Có thêm “lời bình” của tôi, thi thoảng tôi còn huyền thoại hóa các câu chuyện về những hố khai quật cọc gỗ, những câu chuyện về bác nông dân đi bừa vấp phải cọc trên ruộng… làm cho chuyến đi càng thêm thú vị. Bạn bảo: những con phố ở Quảng Yên quê tôi có nét cổ kính và thâm trầm. Tôi cười, nói đại ý: Thế mà nhiều người “bỏ quê” đi lắm. Lớp của tôi có tới một nửa làm ăn sinh sống ở thành phố, có bạn còn chọn “Đất Phương Nam” xa lắc xa lơ.

Trở lại câu chuyện làm “hướng dẫn viên du lịch” cho vùng đất Bạch Đằng, tôi còn nhớ chuyến làm hướng dẫn viên cho mấy đứa em đi thi đại học xong, kéo nhau về Quảng Yên đòi đi thăm di tích bằng xe đạp vào năm 2000 gì đó. Các em đến từ một số tỉnh từ Miền Trung trở ra, gần nhất cũng từ thành phố Uông Bí, huyện Hải Hà của tỉnh Quảng Ninh. Hầu hết các em đều chưa một lần về Bạch Đằng thăm một miền di tích, mà đến nay đã trở thành di tích quốc gia đặc biệt. Các em rất thích chi tiết tôi hướng dẫn kể về chuyện mình trực tiếp chứng kiến và ghi hình lần khai quật hố cọc lớn nhất (năm 1998) hiện nay mọi người đang nhìn thấy ở Yên Giang.
Mật độ cọc gỗ lúc đó rất đậm đặc, nhưng sau đó, do nhiều lý do, do di tích nằm ngoài trời nên số lượng cọc gỗ bị hao hụt, biến dạng… Đứa nào cũng tiếc, và tôi phải lấy ảnh ra để minh họa thêm cho bài nói của mình. Hay như lần dẫn lớp báo chí K49 Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội đến Bạch Đằng, gần 90 phóng viên tương lai vô cùng thích thú, cứ lội cả xuống hố cọc để tận tay “sờ vào hiện vật”, biểu trưng của một dân tộc đã trải qua quá nhiều đau thương, mất mát, hy sinh đã vượt lên và chiến thắng…

PGS.TS. Dương Xuân Sơn, giảng viên khoa báo chí cảm động nói: “Không cách quá xa Hà Nội nhưng đây là lần đầu tiên thầy mới đến đây. Bạch Đằng là vùng đất thiêng rất cần quan tâm đến quảng bá du lịch để mọi người được biết và trải nghiệm.”
Sau những chuyến đi như thế, tôi cũng không biết, trong số các bạn của tôi và những bạn được tôi tình nguyện làm “hướng dẫn viên” ở báo chí K49 sau này có bao nhiêu người làm báo, có bao nhiêu người trở lại đây và có mấy người đặt bút viết thêm một bài về vùng đất Bạch Đằng. Nhưng tôi thì rất vui và không quên cảm xúc của mình mỗi khi say sưa quảng bá, giới thiệu về những câu chuyện mang tên chiến thắng Bạch Đằng, vùng đất mà từ khi còn rất nhỏ, tôi đã được sống trong không gian văn hóa đậm đặc các mùa lễ hội và hào hùng tiếng sóng tự ngàn xưa…
Theo Công Luận
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.