Nhìn Cuộc Sống Từ Bài Học Dạy Voi
Nhìn Cuộc Sống Từ Bài Học Dạy Voi, 47530, Lavender Blog MuaBanNhanh
![]()
CHO TÔI BIẾT BẠN THẤY GÌ?
Bức ảnh trên là hình ảnh một chân voi bị xiềng với một cái xích nhỏ. Câu hỏi đặt ra của tôi là nếu con voi gắng hết sức thì có phải sẽ phá được sợi xích này không? Và tại sao một sợ xích nhỏ bé có thể giữ được một chú voi to lớn như thế này?Trước khi đi sâu vào cái tôi muốn nói, tôi muốn chia sẻ với các bạn một câu chuyện về việc dạy voi.
CÁCH DẠY VOI:
Những con voi nhỏ được bắt từ lúc còn rất bé và được người ta mang về nơi huấn luyện. Những chú voi này hằng ngày đều phải mang một sợi xích ở chân. Với độ tuổi bé nhỏ này, những chú voi không thể có đủ sức phá vỡ những sợi xích đó. Nếu chúng có ý định bỏ trốn thì người huấn luyện sẽ "tặng" rất nhiều hình phạt đến khi nào voi con không còn sức gắng cự thì thôi. Chú voi lớn lên cùng với sợi xích ngày qua ngày. Và thậm chí khi voi đã lớn đến một cái kích cỡ mà người ta gọi là trưởng thành, chúng vẫn mang những sợi xích ngày vào và rất biết nghe lời.
Tôi ngày thuở bé đã thích đọc những mẫu chuyện nhỏ phía sau cuốn Vbook trắng khi mua chúng về. Tôi không biết các bạn còn nhớ không, nhưng trong cuốn sách có nói về cách dạy voi này. Mẫu truyện này khi bé tôi đọc chỉ để vui thôi. Hôm nay bỗng nhiên nhớ lại và thầm nghĩ với bản thân mình. Câu chuyện dạy voi đã phần nào thể hiện được thực trạng xa hội của chúng ta hiện nay ở Việt Nam. Tôi muốn bắt đầu với cái nhỏ bé nhất trong xã hội trước, đó chính là GIA ĐÌNH.
Hãy nhớ lại một tí về cái khoảng thời gian bạn còn bé.
Dám cá với các bạn là ai cũng có một ước mơ của bản thân. Những ước mơ trong sáng và tuyệt vời. Khi bạn còn nhỏ, tâm trí của bạn được xem là tờ giấy trắng, những gì bạn nghĩ, mong muốn được bộc lộ rõ nhất qua cách nhìn của bạn lúc đó. Bạn muốn trở thành gì? Phi hành gia vũ trụ, siêu nhân cứu trái đất, đứng trên sân khấu lớn và làm ca sĩ.
Nhưng rồi ngày qua ngày, lên cấp một, bạn vật lộn với trường học và ngay từ cấp tiểu học. Những gì bạn nhận được là những bài học khô khan, những môn học chán nản và hơn nữa bạn còn phải học đến những cái vô cùng phức tạp mà đáng lẽ, cái bạn cần học là những kiến thức phải nói là cơ bản nhất của con người: cách giao tiếp, cách sống có ước mơ, cách sống có trách nhiệm với những gì mình làm,... chưa kể hết, bạn còn phải bắt đầu học thêm. CÁI GÌ HỌC THÊM Á? Đúng vậy! Cha mẹ ngay từ bé bắt đầu cho bạn học bổ túc thêm tại nhà giáo viên hay gia sư. Những gì giáo viên dạy là y như đúc với những gì bạn sẽ được học ở trường. Bạn bước đầu trở thành một cái máy-người.
Chưa dừng lại ở đó, thử nhớ lại xem. Ngày xưa bạn có từng chia sẻ ước mơ của mình cho cha mẹ không? Chắc chắn là có. Nhưng những gì bạn nhận được là "trời ơi làm nghề đó không có tiền, ráng học cho tốt mà làm bác sĩ, luật sư như người ta để có nhiều tiền chứ. Cha mẹ cũng phần nào được nở mài nở mặt với hàng xóm". Từ khi nào? Từ khi nào mà cái trách nhiệm làm cho cha mẹ "nở mài nở mặt" lại quan trong hơn cái ước mơ trong sáng nhỏ bé của bạn vậy? Vậy rồi bạn bắt đầu bị gieo vào đầu những suy nghĩ như là: bác sĩ, luật sư mới giàu còn mấy nghề khác là tầm thường, lại còn làm cho cha mẹ "nở mài nở mặt nữa". Chưa hết, cha mẹ còn dạy con từ nhỏ ánh nhìn so sánh hạn hẹp, xem thường người khác. Từ lúc nào mà cha mẹ có cái quyền chỉ vào người khác và phán xét là "nếu con không chịu ăn thì ông bán vé số đó giành hết bây giờ" (một sự xâm phạm nhân cách nghiêm trọng mà có lẽ bạn ít nhất cũng đã từng thấy) hay "nếu con không chịu học hành, cha mẹ sẽ mua cho con xấp vé số để đi bán với người ta". Cách những người cha người mẹ dạy con đã hình thành nên lớp người có lối suy nghĩ tương tự như ngày nay.
Đến cấp hai, giai đoạn cấp hai là giai đoạn mà hầu hết mọi người đều bắt đầu biết xem thông tin. Dù là chút ít. Nhưng thông tin mà các học sinh cấp hai ở lứa tuổi này chủ yếu cũng chỉ là về thời trang âm nhạc này nọ. Các bạn cấp hai cũng chẳng khác gì so với đàn em cấp 1. Thậm chí còn phải nói là học nhiều hơn. Ở giai đoạn này, tôi sẽ chia làm hai loại.
1 loại có tư tưởng là 'thôi xong, mình học tệ như vầy, làm được cái tích sự gì nữa. Mà học cũng không được thêm gì nên thôi bỏ luôn vậy". Những người ở loại này sẽ có suy nghĩ là học không được nên quyết định từ bỏ luôn mọi thứ, vậy là cả những cái ước mơ gì gì đó cũng quên lãng luôn rồi. Họ bắt đầu học hành với điểm số thấp và không hề thấy bất kì tương lai nào của bản thân. Tại sao họ không nhìn thấy tương lai? Vì cái hạt giống bố mẹ gieo khi nhỏ đã trưởng thành. Chỉ có học mới thành công, không học thì chỉ có ăn mày.
Loại thứ hai là loại chăm chỉ, chả khác mấy với loại nhất lắm đâu các bạn à. Tư tưởng của loại này cũng chỉ đơn giản là cố học cho giỏi để làm như những gì cha mẹ sai bảo. Ước mơ cũng có như đã giảm nhiều rồi. Và còn tệ hơn, ở loại này có mang cả một tư tưởng cực đoan do bị bắt buộc. Điểm mà giảm từ 1 đến 2 là bị mắng hay tệ hơn là ăn đòn ngay chứ chả chơi.
Nói tóm lại thời cấp hai là một thời điểm mà nhận thức áp đặt của cha mẹ đã bắt đầu nảy mầm theo đúng nghĩa của nó. Phần nào cũng đã ăn mòn cái lớp não bộ cũng như tư duy sáng tạo và ước mơ của con trẻ.
Thời điểm cấp ba, hai loại học sinh đã hoàn toàn tách biệt nhau. Loại 1 bắt đầu xa đọa, bỏ qua những gì cha mẹ nói. Đơn giản là vì "con giờ không làm gì được nữa đâu mà ép. Học hành như thế này rồi thì học thêm nữa cũng vậy thôi". Các bạn à việc học không phải con đường duy nhất đến với thành công đâu. Đừng nản chí mà lầm đường lạc lối. Ở loại hai được gọi là "tẩy não trầm trọng", cái suy nghĩ phải học vì tương lai tương sáng gì đó đã ngấm sâu rồi. Học không ngừng học, cố gắng để đạt cái này cái kia và bỏ hẳn luôn cái ước mơ có được. Một số người còn lầm tưởng là ước mơ của họ là những gì họ đang thực hiện cơ chứ. Đó là ước mơ bạn được gieo từ đấng sinh thành đó. Bạn quên đi những gì đẹp nhất của ước mơ bản thân rồi. Bạn lúng sâu vào suy nghĩ chỉ có học mới là con đường duy nhất để thành công và rằng học những gì ở trưởng là đủ, là có ích cho bản thân. Thậm chí cha mẹ còn gáng ép nặng hơn nữa. Ngày xưa tôi có những người bạn, học thêm một môn mà đến ba người. Chưa kể giờ học chính khóa, giờ phụ khóa còn đè hết cả thời gian nghỉ ngơi. Học như cái máy điên loạn mà trong đó. Bạn chỉ nhận được những lập trình cô định, khô khan rồi sao chép lại y hệt.
Sau này ra đời mới nhận ra ngày xưa dù có học cách mấy cũng chỉ để có được một công việc ổn định lương dăm ba củ qua ngày. Và bạn nhớ lại cái thời ngày xưa ấy, những giấc mơ ấy chỉ là một quá khứ. Tôi có ông bạn học xong đại học với chứng nhận giỏi đàng hoàng và hiện giờ lao đao chạy tìm việc làm và đang làm một việc phụ quán cà phê qua ngày. Bạn lúc nào cũng so sánh mình mới người khác, rằng sao người ta không cần học cũng giàu vậy, rằng sao người ta sướng vậy. Bạn ích kỷ rằng mình học chăm hơn bao người sao cuối cùng thành ra thế này. Và kết cục là gì? Bạn chấp nhận số phận. Một thằng nhân viên quèn với tấm bằng tốt nghiệp vô dụng. Ai lại đòi bằng tốt nghiệp khi bạn phụ bán cà phê cơ chứ smile Bạn thở dài rồi nhìn đời bảo trớ trêu. Bảo những kẻ nhà giàu sung sướng khi có cha mẹ giàu có này nọ. Bạn à, tôi hỏi bạn có bao nhiêu tỉ phú bắt đầu với gia sản kết sù?
Để tôi kể bạn nghe về một câu chuyện có thật, để cho bạn thấy rằng ước mơ của chính bạn quan trọng hơn là cái tư tưởng bị áp đặt từ bố mẹ:
"Có một cậu bé nọ, từ khi còn bé cậu nhận được một nhiệm vụ của cô giáo là vào thư viện trường và sắp xếp lại mớ sách vở theo thứ tự từng ngăn. Bước vào thư viện, câu loay hoay suốt cả ngày trời. Làm xong mọi việc, cậu đến bảo với cô giáo là "con hứa với cô, sau này con sẽ tạo ra một thư viện mà trong đó sách và các tài liệu sẽ được gom gọn và sắp xếp dễ dàng" cô quản thư chỉ cười và nghĩ là một ước mơ trẻ con nhưng đâu ai ngờ cậu bé ngày nào là Bill Gates- một tỉ phú giàu nhất thế giới. Ông đã kiên trì bám theo giấc mơ nho nhỏ của mình để tạo nên một tập đoàn máy tính lớn nhất thế giới"
Vậy thì quay lại với câu chuyện dạy voi, dù một dây xích nhỏ bé nhưng vẫn có thể giữ mãi cái suy nghĩ là nó không thể thoát khỏi cái xiềng xích đó mà chịu cả một cuộc đời nô lệ. Bạn không phải là con voi, bạn có suy nghĩ. Hãy biết nhận thức quyền lợi của mình và sống cho bản thân mình. Bạn hãy gỡ bỏ cái xiềng xích suy nghĩ. Đứng lên đấu tranh vì quyền lợi cá nhân và ước mơ nhỏ nhoi đó. Rồi bạn sẽ gặt hái được nhiều hơn những gì mà cha mẹ cũng như trường học khô khan dạy cho bạn. Rồi bạn sẽ thành công cả vật chất lẫn tinh thần.
Thân!
Bạn suy nghĩ gì câu chuyện trên, hãy comment chia sẻ cảm xúc của bạn nhé!
Theo QTCS
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.