Thong thả rót chén nước uống một ngụm, ông nói tiếp:

– Cường này, con đã trưởng thành, con phải nghĩ đến cuộc sống vợ con sau này. Ở đời không chỉ quanh quẩn cái ăn cái mặc. Đàn ông phải tạo dựng cho mình một sự nghiệp, bất kể nghề gì cũng được nhưng phải có một nghề và mưu sinh từ nghề. Các cụ đã dạy “Nhất nghệ tinh nhất thân vinh”, sinh vì nghệ tử vì nghệ. Cha thấy anh cứ quanh quẩn thế này mãi sao được. Cha có tội là đã bỏ mấy mẹ con. Song trong thâm tâm luôn nghĩ mình phải làm được gì đó mới quay trở về. Và cha đã làm được. Phải vất vả. Phải đồ mồ hôi sôi nước mắt con ạ.

Tôi e dè, ngượng ngùng. Từ trước đến nay, chưa bao giờ đi xa hơn đường đất năm cái xã, mười mấy cái làng xung quanh đây. Tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ những cái to tát hơn. Tôi đã an phận. Giờ tôi thấy mình thật kém cỏi.

Cha bắt đầu kể về một quãng quá khứ cho tôi nghe từ khi vào vùng kinh tế mới Lâm Đồng. Lúc đầu quá chật vật tưởng không trụ nổi. Dần rồi cũng có mảnh đất cắm dùi, có tí tiền để mua đất rừng làm rẫy. Nếu biết tí tin tức ở nhà thì cũng yên tâm làm ăn, nhưng ngặt nỗi mấy lần thư về đều bặt vô âm tín. Nóng lòng nóng ruột gói gém tiền nong về quê. Đi bộ hai ngày mới ra được ga Bảo Lộc thì đêm ấy chưa kịp mua vé đã bị mấy thằng đầu gấu tìm cách gây sự lột sạch sành sanh. Cùng đường quay lại. Cũng đêm ấy người đàn bà đã theo cha. Tha hương, đất khách quê người, nhắm mắt đưa chân. Không ngờ người đàn bà ấy hư hỏng. Một hôm, đi làm về, thấy cảnh trai trên gái dưới, không giữ được mình, cha đã vác cái quắm ra lao. Thằng đó chạy không kịp, đổ gục xuống luôn. Thế cùng, cha đành trốn tội đi nơi khác làm lại từ đầu. Giờ gia sản đã có một vườn cà phê rộng hơn 3 hécta và cha giao lại toàn bộ cho tôi. Vào trong đó tôi phải tìm đến địa chỉ của bà ấy để giúp đỡ và nhận đứa em còn nhỏ cùng dòng máu với tôi…

Mỗi câu nói của cha như đang phá bức tường mà tôi đang xây. Từng hàng gạch rơi ầm ầm trong lòng tôi. Cha chuẩn bị đem về cho mẹ tôi chứng kiến một người đàn bà lẳng lơ, chao chát và một đứa con như giọt máu lạ. Và một ngày không xa, cha sẽ phải đứng trước tòa…

Bức tường bị một nhát xà beng thúc mạnh đổ sập. Tôi đứng dậy vùng vằng chân tay, gầm mặt vào bóng tối:

– Không! không bao giờ. Ông…

Sáng hôm sau, lúc cái Cúc dọn cơm rồi mà vẫn không thấy mẹ dậy, tôi ăn vội lưng cơm rồi ra đồng trước. Trưa về, thấy mẹ thẫn thờ ngồi bệt góc giường. Khuôn mặt cha hốc hác. Những nếp khắc khổ như đang chảy ra, tóc xòa kín mặt. Tôi quên phắt ý nghĩ hận cha mà thấy thương ông nhiều hơn. Tôi không thể tưởng tượng cha lại có cả một quãng đời dài cay đắng uất hận như thế. Nỗi đau thấu tim gan, xương tủy của một kẻ phiêu bạt chui lủi pháp luật, một người đàn ông muốn vùng dậy thỏa chí để có cơ hội trở về quê hương nhưng lại bị cái ách đè xuống. Vậy mà thằng con trai như tôi lại vô tâm, thờ ơ. Thật khốn nạn, một thằng con chưa bao giờ có ý định đi tìm người cha đẻ của mình. Bất hiếu! Có ai đang trằn muối vào từng khúc ruột của tôi.

Cha về đã được hơn nửa tháng, khách khứa thưa dần. Không khí vui cũng lắng xuống. Nói là vui thì cũng vui mà nói là buồn cũng được vì nhiều chuyện cứ ở đâu mang tới. Hôm được gọi ra xã, cha không ngờ có lá đơn xin xác nhận quyền thừa kế nhà đất của ông bà tôi cho bác trưởng. Khi xem khế ước thừa tự, cha như không tin vào mắt mình, chân tay bủn rủn. Một tờ giấy đã vàng nhàu, mùi âm ẩm nhưng không phải chữ của ông. Khi viết chữ quốc ngữ, cụ cũng có thói quen thảo nhanh những nét hất như những đường “Phi bạch” rồng bay phượng múa rất tài hoa. Từ hôm đó cha như câm lặng.

Thỉnh thoảng lại có Công an xã vào thăm hỏi cha, không biết vô tình hay cố ý dò xét. Mỗi ngày, tôi thấy rõ sự suy sụp của cha. Chuyện cha tôi mắc trọng tội cứ đè nặng. Sống ở làng, sang ở nước. Một tiếng nhục rửa ngàn năm không sạch. Sao cha tôi lại để xảy rắc rối thế này. Không muốn nghĩ nhưng đầu óc vẫn cứ quay cuồng. Giết người phải đền tội. Cảm giác sợ hãi làm người tôi nổi từng mảng da gà. Đêm ấy tôi mơ một giấc mơ đầy kinh sợ.

Sáng tỉnh dậy, cha tôi đã đi từ bao giờ. Tới trưa, cái Cúc đi làm về nằm bệt giường khóc ri rỉ. Gọi dậy ăn cơm, nó vùng vằng: “Tôi không ăn”. Nó đã nghe phong thanh chuyện nhà thằng kia duỗi ra và đã nhờ bà mối sang hỏi cái Hường con gái ông chủ tịch xã có cái nhà trần bốn gian buông hiên đẹp nhất xóm. Mẹ tôi hết dỗ dành khuyên nhủ đến mắng xơi xơi nó vẫn chỉ khóc. Cha giận, giọng đầy chua xót: “Để tôi đi xem thực hư thế nào. Thói đời… thật là phù thịnh không phù suy!”. Đang nằm, nó vùng luôn dậy, mặt sừng sộ. Chưa bao giờ nó dữ dằn như vậy. Nó quát lên: “Đi làm gì! Tại ai?”. Mẹ vùng ra: “Mày láo!”. Bốp một cái. Tôi sững sờ. Tiếng cha nấc lên: “Họa rồi! Con ơi!”. Hai cánh tay cha giơ qua đầu chới với rồi lảo đảo ôm đầu gục xuống.

Một buổi sáng, thấy nôn nao ruột gan, tôi bỏ làm. Về đến nhà, thấy người ra vào nhốn nháo. Tiếng khóc gào lên thảm thiết rồi lả dần của mẹ tôi. Cha nằm trên giường. Một vết thủng to ở cổ phía trái, máu trào đầy đã se lại. Một mảng chiếu cha nằm ướt đẫm máu. Cái Cúc lăn lộn dưới đất gào thét. Tôi gục xuống.

Những dòng thư của cha để lại đau đớn đến tột cùng: “Tôi là kẻ trọng tội: Bất nhân, bất hiếu, bất nghĩa. Tôi không đáng sống để làm người… Niềm mong ước của đời tôi là được vùi thịt xương trong nhúm đất quê cha. Nay thỏa nguyện. Xin bái biệt!”.

Bên linh cữu cha, tôi vẫn bàng hoàng. Mấy giờ trước vẫn còn cha mà giờ cha đã thành người thiên cổ. Những câu hỏi tại sao cứ đè nặng tâm can. Cha là người ý chí, nghĩa khí nhưng tại sao cha lại chọn cái chết thảm khốc như thế. Hay vì lẽ đó mà cha được thanh thản, gột rửa? Tại sao cha ơi?

Sự kết thúc cuộc đời mỗi người khác gì ngày tận thế của một thế giới. Trong ánh chớp lửa, tôi như thấy khấp khểnh bóng cha đang xiêu dần về phía mộ ông bà. Tôi chới với gọi cha tôi lần cuối trong tiếng trống hiệu lệnh róng rả, thúc giục: “Cha ơi!”

Truyện ngắn của Trịnh Minh Hiếu

Theo Nghethuatsong