Mùa xuân năm này con nhớ ngoại
Mùa xuân năm này con nhớ ngoại, 76190, Ms Thu Hằng Blog MuaBanNhanh
Không khí những ngày cuối năm thật lạ. Hơi lạnh tỏa khắp không gian, lan cả vào lòng người. Năm nay Sài Gòn lạnh thật.
Tết lại về, nhưng Tết năm nay không còn bà ngoại nữa rồi!
Vậy là lại một năm sắp qua đi, chỉ còn một tháng nữa là Tết. Trong lòng những đứa sinh viên sống xa nhà như tôi, Tết là một niềm hạnh phúc vô cùng to lớn. Tết là lúc tôi được trở về bên gia đình họ hàng, cùng quay quần ăn uống, chơi đùa cùng nhau kể những câu chuyện của năm cũ và cầu mong cho những điều tốt đẹp cho năm mới. Những điều đó thật tuyệt vời, chỉ nghĩ thôi cũng đủ làm cho chúng tôi thấy ấm lòng. Chỉ có điều khác với những năm trước, Tết năm nay của tôi thiếu đi một người.
Ngày tôi đi, bà đã nói: “Ở trên đó có một mình, nhớ ăn uống cho nhiều vào, đừng có để bị bệnh nghe không? Con gái đi học chi mà xa dữ vậy? Học bao lâu lận? Rồi chừng nào mày về?”... Tôi cười tít mắt đáp: “Con cũng không biết nữa. Con học có 4 năm mà ngoại. Tết con lại về”.
Kỷ niệm tuổi thơ của tôi gắn liền với ông bà ngoại. Ngày ấy cuộc sống còn nghèo, cha mẹ muốn tôi có cuộc sống tốt hơn nên luôn bận rộn với công việc, đa phần thời gian tôi đều ở cạnh ông bà.
Thời gian cứ thế trôi đi, tôi lớn dần trong tình yêu thương của ông bà ngoại. Với tôi, ông bà rất quan trọng. Ngày ông ngoại mất, không biết vì lúc đó tôi còn quá nhỏ hay là vì quá đau buồn mà tôi không khóc được, mãi đến khi người ta mang ông đi, tôi mới vỡ òa.
Chỉ còn lại mình bà ngoại, tôi đem hết tình yêu thương của ông chuyển sang cho bà. Mỗi dịp cuối tuần hay rảnh rỗi, mẹ thường chở tôi sang nhà bà ngoại. Tôi hay nhổ tóc bạc cho bà, cùng bà ôn lại những câu chuyện ngày xưa của mẹ tôi và các dì cậu trong nhà, đủ mọi chuyện trên đời, từ thời kháng chiến đến thời bình. Qua những câu chuyện ấy, tôi cảm thấy càng hiểu hơn về mọi người trong nhà và càng yêu bà nhiều hơn.
Bà hay dặn tôi phải gắng học cho giỏi sau này kiếm thật nhiều tiền để nuôi cha mẹ. Khi ấy tôi còn nhỏ tôi lại quay sang hỏi bà: “Sao lại chỉ có cha mẹ con thôi, con sẽ nuôi cả bà ngoại nữa, sẽ dẫn bà đi thật nhiều nơi, ăn thật nhiều món ngon nữa”. Bà chỉ cười buồn nói: “ Ừ, nhưng không biết còn lại bao lâu ?”. Lúc đó tôi thật sự không hiểu ý câu nói của bà, giờ thì có lẽ tôi đã hiểu!
Tết đến, rồi lại đi. Một năm rồi lại một năm nữa. Bà già đi nhanh chóng, còn tôi thì ngày càng lớn hơn. Cuộc sống nhiều thay đổi, tôi cũng bận rộn hơn với những vấn đề của bản thân về việc học tập, về những rung cảm đầu đời, về những cuộc vui chơi với đám bạn. Thời gian tôi dành cho bà ít đi và có lẽ tôi cũng đã dần quên đi những tình cảm tôi dành cho bà khi còn nhỏ.
Tôi đón cái Tết năm nhất trong niềm vui sướng vô bờ. Mọi người cùng chụp ảnh lưu niệm, cùng nhau ăn uống nói chuyện, rồi cùng nhau đi chợ bông. Không khí thật tuyệt vời! Đêm đến chẳng ai chịu đi ngủ, tất cả đều quây quần trò chuyện và cùng nhau chơi các trò chơi dân gian cho đến tận sáng. Bà ngoại thức dậy khá sớm, nhìn thấy con cháu chơi trò chơi đến mức kiệt sức nằm lăn ra đất thì liền đi mang cho mấy cái gối cái mền, rồi lại đi pha cafe - cafe đóng gói cho mọi người uống để tiếp tục trận đấu. Ngoại là vậy đó thật ấm áp dù chỉ là những cử chỉ rất nhỏ.

Ngày tôi trở lại Sài Gòn tiếp tục việc học, tôi mới chợt nhận ra bà đã già đi rất nhiều. Trước hôm tôi đi, tôi đã hỏi bà: “Đi học xa như vậy con thật sự rất sợ, con nhớ cha mẹ và bà ngoại lắm, lỡ như ngoại và cha mẹ có chuyện gì dưới này con thật không biết phải làm sao?”. Bà la: “Lo mà học cho tốt đừng có suy nghĩ lung tung. Không có cái gì phải lo hết, dưới này cứ để bà với cha mẹ mày lo”.
Giờ đây, ngồi giữa hai ngôi mộ của ông bà ngoại, tôi lại thấy buồn: “Bà đi thật rồi sao? Sao lại nhanh như vậy? Con thật sự không biết mình nên làm gì? Con thấy sợ lắm. Bà biết không? Tết năm rồi cha mẹ đã nói rằng, sau này đi làm trên thành phố, nếu bận quá thì Tết đến về thăm nhà một lần là được. Ngày trước bà cũng nói y như thế bà nhỉ? Bà ơi! Con biết cũng như bà, cha mẹ đều muốn con được sống tốt, nhưng con thật sự sợ. Lỡ như khi con về lại mất đi một người mà con yêu mến nữa? Bà ơi, con phải làm sao? Giá như có bà ở đây như Tết năm rồi, giá bà có thể cho con những lời khuyên như trước, giá như, à không, không thể được nữa rồi”.
Có một người thầy từng nói với tôi rằng: “Con người luôn có muôn vàn lý do để biện hộ cho việc mình làm là đúng. Con bận lắm con không về được, con phải đi tiệc với sếp, công việc của con còn nhiều lắm, con có hẹn với bạn. Tết này con không thể về nhà được, năm sau con sẽ về. Khi cuộc sống ngày càng phát triển, chúng ta mải miết chạy đua cùng thời gian, cùng với những nhu cầu cá nhân mà quên đi những điều thật sự quan trọng đối với mình.
Nếu một năm chúng ta về quê thăm cha mẹ một lần vào dịp Tết, vậy nếu cha mẹ của ta chỉ còn sống được 10 năm nữa, thì có nghĩa là chúng ta chỉ có thể nhìn thấy cha mẹ được 10 lần nữa thôi sao? Một năm có 365 ngày, 10 năm là 3.650 ngày và chỉ có 10 ngày ta gặp cha mẹ trong tổng số ngày đó, vậy nếu ta vì chữ bận mà không thể về một năm, rồi lại một năm nữa con không thể về… Vậy ta còn bao lâu để gặp những người mình yêu thương đây?
Tôi không biết đối với mọi người những lời ấy có ý nghĩa hay không? Nhưng đối với tôi, nó đã khiến tôi nhận ra một điều rất quan trọng. Thời gian tôi sống trên thế gian này rất dài, nhưng đối với những người mà tôi yêu thương, nó lại càng ngắn hơn sau mỗi dịp Tết về, không ai có thể níu giữ thời gian mãi, nếu có thể hãy trân trọng những gì ta đang có.
Trời lạnh thật. Sài Gòn năm nay lạnh quá bà nhỉ. Tết lại về rồi bà ơi. Con đã lên năm hai rồi. Chỉ còn hai năm nữa thôi, lời hứa ngày nào con vẫn chưa kịp thực hiện sao bà không đợi con? Vài ngày nữa con sẽ lại được về quê. Con nhớ bà lắm. Tết năm nay không còn bà nữa rồi, bà ơi...Blog được chia sẽ từ trang vnexpress.
Bài này hay Đọc mà thay nhớ bà thiet - bạn Anh Tuấn chia sẽ
Đọc bài viết nhớ má quá - bạn huynhha.ct chia sẽ
Bài Viết hay lắm - chia sẽ từ bạn pororo18051805
cảm động đó cô gái :) - bạn voduongthuthao bình luận
Rồi những ngày đau buồn sẽ qua đi, nổi đau nào cũng sẽ còn trong ký ức, nhiều người may mắn được sống cùng bà trong khoảng thời gian dài nhưng nhiều người chỉ gặp được bà qua những bức ảnh, hay những cuộc gọi video chỉ vì khoảng cách địa lý mà thời gian bên bà sẽ không nhiều. Sống tốt cho hiện tại có lẽ là quà tặng lớn nhất của chúng ta dành cho những người chúng ta yêu thương.
Ms Thu Hằng Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.