Mẹ ơi! nhiều lúc con không thể làm gì chỉ biết ngồi co ro trong căn phòng trên gác với một góc của sổ đúng bằng lỗ vuông, cơn đau thấm dần vào thân thể con như một thứ thuốc làm cho con chốc chốc mệt mỏi chốc lại mơn man làm toàn thân con tê dại. Nhưng mẹ ơi! con cũng quen rồi nhưng con lại nghĩ ” chắc không bao giờ mẹ đối xử với con như vậy đâu mẹ nhỉ?”

Những nỗi đau thể xác ấy cũng làm con chai xạm và tê liệt, con cũng chỉ biết im lặng mà thôi ! trong những lúc ấy mẹ biết con nghĩ về cái gì đầu tiên không? đó chính là những ngày tháng được sống bên mẹ Tâm của con, nghĩ lại con lại thấy ấm lòng hơn và sau đó con nhớ đến mẹ, con nghĩ “chắc mẹ nhìn thấy con bị đánh như thế mẹ sẽ bảo vệ con và lấy đôi bàn tay của mẹ để cứu lấy con phải không mẹ? Nếu được như vậy con thật sự rất hạnh phúc”.

Nhưng sức cam chịu của con cũng có giới hạn. Khi chị An tát bốp và mặt con chỉ vì để trút cơn bực bội, chị An cứ đánh cứ đập nhưng khi chị toát ra câu nói đã làm cho trái tim con lúc đầu bị bóp chặt rồi sau là giã nát bởi một tảng đá lớn: “Mày cũng chỉ là một đứa vô học và con mẹ sinh ra mày thật vô phước khi có mày trong cuộc đời này!”.

Khi con nghe những câu từ ấy con thấy mình bị xúc phạm khủng khiếp, nhưng không mẹ à, mặc kệ cho chị An có xỉ vả con đến đâu nhưng khi chị nhắc đến mẹ thật sự trong con lúc này thật sự rất đau, và ra đi là quyết định cuối cùng của con để con tìm cho mình một lối thoát vì bóng đêm đã tô đem cuộc đời con từ lâu.

Cuộc sống tạm bợ ngày này qua ngày khác cuối cùng con quyết định đi tìm mẹ nhưng con lại không biết mẹ là ai và cũng không biết mẹ ở đâu, nhưng bây giờ con phải cố sống cho qua ngày. Đêm xuống con lăn mình trên chiếc nghế đá ở công viên, không gian lạnh lẽo làm khô quạnh tâm hồn của con và con lúc nào cũng phải đấu tranh với người khác để sinh tồn.

Cuộc sống lang thang đã vô tình cho con gặp “đại ca” của con, “đại ca” đã cưu mang con và dạy rất nhiều thứ cho con: ăn trộm, cướp giật, rồi còn làm thuê. Hai năm, nhìn lại mình con thấy mình không còn là một cô bé cam chịu nữa mà thay vào đó con đã mạnh mẽ hơn nhiều và cũng không còn bị bắt nạt.

Rồi đến năm 16 tuổi con đã biết đến mùi vị của ma túy, con không ngờ nó lại phá hoại đời con nhanh một cách chóng mặt và con không thể dừng lại được nữa mẹ àh! Trong những lần được hút con thấy mình thật mạnh mẽ và vui vẻ không còn phải suy nghĩ nhiều, vô tình con gặp Dũng cũng là một nạn nhân của nó, tình yêu của chúng con đã nảy sinh và hai năm sau con và Dũng đã lấy nhau.

Không tiệc tùng cũng chẳng có váy cưới cũng chẳng có cha mẹ nhưng “đại ca” của con đã giúp chúng con có một bữa tiệc cùng với tất cả bạn bè của con, nếu mẹ nhìn thấy con như thế, có lẽ mẹ sẽ không cầm được nước mắt! mẹ nhỉ ?

Con và Dũng thật sự bỡ ngỡ khi biết mình đã có em bé, con quyết định sẽ đẻ em bé và hy vọng sẽ mang lại một tương lai tươi sáng và cho nó cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng đến dường nào. Con thật sự thất vọng khi biết mình đã bị HIV/AIDS con đau đớn vô cùng, nhưng con không thể giết chết đứa con vô tội này. Rồi cái ngày đứa con trai của con chào đời, hạnh phúc làm mẹ của con không thể tả hết, chắc mẹ khi nhìn thấy sẽ nhớ về 18 năm trước khi mẹ sinh con.

Em bé chỉ được năm tháng tuổi mà ba nó đã ra đi vì HIV đó và đau hơn là đứa con trai bé bỏng của con cũng bị nhiễm, con thương nó quá! Rồi tiếp theo đó là con, con ra đi thật nhẹ nhàng một thiên đường mà ở đó Dũng đã đợi con, rất may là sau này viện cô nhi đã nhận nuôi bé ” Ban” hộ con.

Mẹ ơi! Cho đến nhày hôm nay khi con không còn khả năng tìm mẹ nữa nhưng ở đây thượng đế đã cho con nhìn thấy mẹ, nhìn mẹ hạnh phúc bên gia đình phần nào con cũng chúc cho mẹ mãi mãi như thế nhé mẹ! và con sẽ không trách mẹ bởi bất cứ điều gì nhưng con chỉ muốn hỏi mẹ ” khi mẹ bọc con và đặt con vào thùng rác mẹ có đau không? Và có bao giờ mẹ nhớ đến sự tồn tại của con không?”

Con nghĩ ngay từ khi con được sinh ra thì con đã có quyền sống, uyền được chăm sóc và quyền hưởng hạnh phúc mà nhẽ ra con sẽ được nhận.”

Trong suốt những ngày được sống trên thế gian con không có gì oán hận.

Con chỉ có một điều chưa thực hiện được là không thể mang lại một hạnh phúc và một tương lai cho đứa con bé bỏng của con. Bây giờ gia đình con đã đoàn tụ nhưng hy vọng “Ban Mai” sẽ mang lại một tương lai cho những đứa trẻ bất hạnh như con, hy vọng mọi người trên thế gian sẽ không còn có những đứa trẻ đáng thương đơn giản vì trẻ em cần được bảo vệ, cần được sống trong tình yêu của mọi người.

Hãy giúp những đứa trẻ bất hạnh đừng để nghèo khổ, tệ nạn, bạo hành…làm mất tâm hồn của các em, hãy để các em được sống và đừng tước đoạt mất quyền sống của em…!

 Theo Nghethuatsong