Hiệp ước điểm 0 và cách giáo dục con đáng suy ngẫm của cha
Hiệp ước điểm 0 và cách giáo dục con đáng suy ngẫm của cha, 50929, Lavender Blog MuaBanNhanh
Cha tôi tên là Lưu Đường, tôi tên là Lưu Hiên. Từ khi lên cấp hai, tôi bắt đầu lười học, dần dần trở thành đứa học trò luôn khiến cô giáo phải đau đầu. Tôi là một đứa trẻ nghịch ngợm, lười học, thích mơ mộng giữa ban ngày, luôn mong muốn trở thành một tay đua xe F1 giống như Michael Schumacher, vì vậy, thành tích học tập của tôi vô cùng đáng lo ngại. Không biết bắt đầu từ đâu, thành tích của tôi lại không vượt qua nỗi hạng C. Điều đó khiến tất cả các thầy cô giáo dạy tôi đều hết cách.
Lưu Đường cuối cùng cũng không chịu đựng được đã tìm tôi nói chuyện. Năm tôi 12 tuổi, ông ấy liền nói với tôi rằng, tôi có thể gọi trực tiếp tên ông, tất nhiên bất cứ lúc nào tôi muốn gọi “bố”, ông đều rất hoan nghênh.
Bố rất thoải mái với tôi nên đa số mọi khi tôi đều gọi “bố”, chỉ có những khi tâm trạng không tốt tôi mới gọi tên ông. Hiện tại, bố muốn bàn về chuyện kết quả học tập, tôi bắt đầu cảm thấy không vui. Đối mặt với con trai, bố tôi lại đưa ra hiệp ước thi đạt điểm 0.
Bố nhìn tôi rồi cười, một nụ cười đó đầy âm mưu, đầy nguy hiểm. Ông nói với tôi: “Cô giáo nói với bố rằng, hiện nay con luôn có ước mơ trở thành một tay đua xe nên bỏ bê việc học hành đúng không?”
“Vâng, đúng ạ!”.
Tôi cảm nhận rằng trong lời nói của bố có chút khinh thường, điều này đối với một đứa trẻ 14 tuổi mà nói đó là một nỗi sỉ nhục lớn về lòng tự trọng.
Tôi liền đáp: “Schumacher là thần tượng của con, lúc ông ấy bằng tuổi con, thành tích học tập cũng rất kém, ông ấy còn thi đạt được 0 điểm, không phải bây giờ ông ấy vẫn trở thành một nhà đua xe giỏi hay sao?”.
Lưu Đường đột nhiên cười phá lên, tiếng cười đó ẩn chứa nhiều ý đồ bên trong:
“Ông ấy thi đạt 0 điểm, trở thành tay đua xe, thế nhưng con từ trước đến giờ chưa đạt được 0 điểm, lần nào cũng đều đạt điểm C cả”.
Bố tôi rút từ sau lưng ra một tờ điểm giơ ra trước mặt tôi, ông cười tôi trước giờ chưa từng đạt điểm 0, quả thật tôi thấy mình bị sỉ nhục quá mạnh.
“Vậy bố muốn con thi đạt điểm 0 cho bố xem không?”
Bố tôi dựa lưng vào ghế, ngồi với tư thái thoải mái nhất, ông cười và nói:
“ Được thôi, ý kiến này nghe được đấy, vậy thì chúng ta đánh cược nhé. Nếu con thi đạt điểm 0 thì việc học hành sau này con được quyền tự quản, bố sẽ không can thiệp vào nữa. Nhưng nếu có một hôm con không đạt điểm 0 thì bắt buộc con phải làm theo sự sắp đặt, quản lý của bố, tập trung học hành theo quy định của bố. Con thấy thế nào?”.
![]()
“Hiệp ước điểm 0″ đã làm thay đổi cuộc đời của tôi
Hai bố con tôi ngoắc tay giao ước, tôi vui như mở cờ trong bụng, tôi cảm thấy tôi có một người bố đáng yêu nhất, cũng ngây thơ nhất từ trên trời rơi xuống.
“Tuy nhiên, đã gọi là “thi” thì buộc phải tuân thủ các nguyên tắc của một kỳ thi:
Các câu hỏi của cuộc thi bắt buộc phải trả lời hết, không được nộp giấy trắng, cũng không được để sót câu hỏi mà không trả lời, càng không được tự ý rời khỏi phòng thi, nếu làm như vậy sẽ bị cho là vi phạm điều ước, con có đồng ý không?”
Như thế thì có gì là khó, trong lòng tôi bắt đầu thấy phấn khởi hẳn lên, trả lời không chút do dự: “Không vấn đề gì ạ!”.
Nhưng, có thật là đơn giản vậy không?
Thật không ngờ, thi đạt điểm 0 lại là chuyện khó như vậy. Và, ngày thi đã đến.
Sau khi phát đề thi, tôi nhanh chóng điền tên của mình, sau đó bắt đầu làm bài.
Dù gì thì những câu hỏi trong bài thường là 3/5 là tôi không biết, thế thì thi đạt điểm 0 có gì khó chứ!
Những câu chắc chắn tôi biết rõ thì quá đơn giản, tôi chọn đáp án khác đi là được. Nhưng dù gì thì đề thi thường ra theo nguyên tắc dễ trước khó sau, độ khó câu hỏi cứ tăng dần lên, thậm chí còn rất lạ lẫm. Lúc làm câu hỏi cuối cùng, tôi không biết đâu là đáp án đúng, vì vậy tôi bắt đầu thấy khó với câu hỏi này. Tuy nhiên, tôi đã giao ước với bố rồi, không thể để trống, cuối cùng tôi đành đánh liều chọn một đáp án.
Bước ra khỏi phòng thi, tôi đột nhiên phát hiện bàn tay mình ra rất nhiều mồ hôi. Lần đầu tiên tôi thấy thi đạt điểm 0 quả là rất khó.Tâm trạng tôi bắt đầu xuống dốc bởi hình như trong lúc rối loạn tôi đã chọn vào đáp án đúng. Nếu như vậy, tôi đã không đạt được điểm 0 rồi. Cuối cùng cũng có kết quả, là điểm “C” đáng ghét chứ không phải điểm “O” dễ thương.
Tôi về nhà với tâm trạng tồi tệ, Lưu Đường cười mỉm rồi bước lại gần tôi, sau đó nhắc nhở tôi: “Chúng ta đã có giao ước từ trước rồi nhé, nếu không đạt được điểm 0 thì con buộc phải nghe sự chỉ đạo và sắp xếp của bố đấy”.
Xem thêm: Cảm động người cha hàng ngày chở con trai động kinh đi chơi bằng cũi sắt
Tôi cúi đầu, thầm mắng mình đen đủi, ngay cả điểm 0 cũng không đạt được. Đồng thời, tôi cũng chuẩn bị sẵn tâm lý xấu nhất từ trước, bố sẽ chỉ đạo tôi thế nào đây ngoài việc là bắt tôi tập trung học hành cho đến khi đạt được điểm A thì thôi chứ.
Lưu Đường bắt đầu nói rõ yêu cầu của ông đối với tôi:
“Bây giờ, bố cầu xin con hãy thi đạt điểm 0 cho bố, hay nói cách khác, mục tiêu kỳ này của con là con điểm 0. Ngày nào đạt được điểm o thì ngày đó con sẽ được tự do”.
Suýt chút nữa tôi lại tưởng tai tôi có vấn đề, hay là đầu bố tôi có vấn đề. Cơ hội tốt như thế lại tặng cho tôi, ông lại nhẹ nhàng bỏ qua cho tôi, lại còn cho tôi cơ hội sửa chữa mà không có ràng buộc nào ư?
Để đạt được điểm 0, tôi bắt đầu học không khống chế được mình, nếu so sánh giữa đạt điểm 0 và điểm A thì tôi thấy điểm 0 dễ hơn nhiều. Thế là, tôi đã có chút hi vọng, tôi rất mong đợi lần thi thứ hai. Thế nhưng, kết quả vẫn như vậy, lại là điểm C. Rồi các lần tiếp theo cũng thế.
Để đạt được mục tiêu là điểm 0, tôi bắt đầu cố gắng học hành. Sau đó, tôi nhận thấy khẩ năng nhận biết câu sai ngày càng nhiều, hay nói cách khác, câu hỏi tôi biết làm ngày càng nhiều hơn.
Một năm sau, tôi đạt được điểm 0 một cách thành công, đồng nghĩa với việc, mọi câu hỏi trong đề thi tôi đều biết làm cả, mỗi một câu hỏi tôi đều đoán được câu trả lời nào đúng,câu trả lời nào sai.
Như vậy, người có năng lực đạt được điểm A mới có năng lực đạt được điểm 0. Hôm đó, Lưu Đường rất vui mừng, ông tự tay xuống bếp làm thức ăn, sau đó bưng ly rượu và mạnh mẽ tuyên bố: “Lưu Hiên, chúc mừng con, cuối cùng con cũng đạt được điểm 0!”.
Ông nhìn chằm chằm vào tôi rồi lại nói tiếp: “người có năng lực đạt được điểm A mới có năng lực đạt được điểm 0. Nguyên tắc này chắc giờ con đã hiểu rồi chứ, có điều bố đã có kế hoạch từ trước, con bị bố chơi một vố rồi, ha…ha…”.
Đúng vậy, tôi thừa nhận tôi bị Lưu Đường-bố tôi chơi một vố.
Trong ván cược này, thật ra nhất cử nhất động của tôi sớm đã nằm trong dự tính của bố. Tuy nhiên, việc đổi yêu cầu thi đạt điểm A sang đạt điểm 0, tôi sẽ dễ dàng chấp nhận hơn nhiều, hơn nữa còn cố gắng để đạt được mục tiêu này. Thật không biết suy nghĩ thế nào. Sau đó, tôi thi đỗ vào Đại học, hoàn thành tốt chương trình học Thạc sỹ, hiện đang học lên Tiến sỹ, dịch sách giỏi, viết sách giỏi, đạt được giải thưởng về âm nhạc, đạt được giải diễn xuất. Sau năm 18 tuổi, tôi không có ý nghĩ muốn làm Schumacher thứ hai nữa. Tôi nhận thấy rằng tôi hoàn toàn có thể làm được Lưu Hiên đứng đầu.
Bây giờ, tôi cùng với bố cùng mở một trang blog, chủ đề là “blog hai thế hệ bố con tâm sự với nhau”, ở đấy mọi người được giao lưu và cùng phát biểu những quan niệm, ý kiến cá nhân khác nhau.
Tôi nghĩ, sau này có con, tôi sẽ cùng nó lập “hiệp ước điểm 0” như bố đã từng làm với tôi vậy. Tôi thực sự cảm ơn bố, tôi rất tự hào về ông.
Theo Blogtamsu
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.