Con vịt mù và bài học của người cha khiến cậu con trai thay đổi cách nhìn nhận
Con vịt mù và bài học của người cha khiến cậu con trai thay đổi cách nhìn nhận, 61244, Lavender Blog MuaBanNhanh
Lần đó khi người cha cùng cậu con trai đi dạo phố, trên đường họ bỗng gặp một bà cụ ăn xin bẩn thỉu trên đường, bên cạnh là 2 đứa trẻ nhỏ cũng ngồi vật vã ở đó, chắc là cháu của bà. Cậu con trai tinh nghịch không những không đồng cảm với bà cụ, cậu còn chạy lại trêu chọc, chế giễu người ăn xin rất thích thú. Thấy vậy ông tỏ vẻ không một chút hài lòng. Sau khi trở về nhà ông gọi cậu bé lại và hỏi:
“Tại sao hôm nay trên phố con lại có những hành động bất kính với bà cụ như vậy?”
“Bà cụ mù mà cha? Con chỉ muốn đùa một tẹo thôi ạ!”
![]()
Hãy nhìn đời bằng tâm chứ đừng nhìn đời bằng mắt!
Người cha lắc đầu rồi kể kiên nhẫn kể cho con trai nghe câu chuyện, ông bắt đầu kể:
Ở giữa một đàn vịt trên khắp cánh đồng tự dưng xuất hiện con vịt mù. Nó mù nên chẳng thấy đường về chuồng thế là nó cứ kêu quác quác như hi vọng số còn lại cũng sẽ kêu theo để nó biết được hướng về cùng, nó cứ lạng hết bên này đến bên kia nó mệt nhoài rồi nó lại xoay vòng tròn. Nó cứ nghĩ cả bầy sẽ đợi nó nhưng không là ngược lại mới đúng.
Cả đàn vịt chẳng con nào lên tiếng kêu, chúng chẳng buồn để ý đến một con vịt mù xấu xí. Vì vậy con nào con nấy đều đi về chuồng một cách im lặng. Mỗi lần nó kêu quác quác là số con vịt kia lại tránh xa ra như thể sợ điều xui rủi gì đó, rồi con đầu đàn hỏi con vịt mù:
“Ngươi từ đâu xuất hiện?”
Con vịt mù nói nhẹ nhàng: “Tôi vốn dĩ xưa giờ đã cùng đàn với ngài mà!”
Con vịt đầu đàn cười khinh bỉ rồi nói:
“Ngươi nhìn đi, trong đàn của ta có con nào mù như nhà ngươi không mà ngươi lại nói cùng đàn với ta?”
Con vịt mù im lặng và chỉ biết rưng rưng nước mắt. Nó lạng lạng xoay xoay và chẳng ai biết được nguyên nhân vì sao nó mù, cũng chẳng ai buồn bận tâm tới nó.
Nó buồn nó lầm lũi, mò mẫm rồi nó về nhà nói với chủ nó:
“Ông chủ ơi ông hãy giết tôi đi!”
Chủ nó ngạc nhiên:
“Tại sao? Trong muôn loài, con vật nào cũng muốn sinh tồn vậy tại sao ngươi muốn chết?”
“Thưa ông, tại tôi mù”.
“Ngươi mù, vậy là ngươi muốn chết sao?”
“Dạ, thưa ông, tôi mù làm cả đàn xa lánh tôi, cả đàn ghét bỏ tôi. Tôi sống mà cô độc trên thế giới này thì thà chết đi cho xong!”.
“Vậy à, vậy bọn chúng có hỏi tại sao ngươi mù không? Bọn chúng có biết được ngươi vì kiếm ăn mà vô tình bị tổn thương ở đôi mắt nên ngươi mù không? Bọn chúng có biết dù ngươi mù nhưng hằng ngày ngươi vẫn biết đường về đến chuồng biết được điều mà bọn chúng không hề biết không?”
Người chủ dừng lại rồi nói tiếp:
“Ngươi mù nhưng tâm ngươi sáng thì sao ngươi phải chết? Ngươi sống vì ngươi đâu phải vì bọn chúng? Trên đời này chết thì dễ lắm, sống mới khó. Đến khi nào ngươi cảm thấy tâm ngươi không còn sáng nữa thì ngươi hãy chết còn ngày nào tâm còn sáng thì ngươi hãy sống!“.
Kể hết câu chuyện ông nói:
“Bà cụ tuy mù, nhưng con cũng không nên có thái độ như vậy. Con có biết bà cụ hai mắt đều không nhìn thấy gì nhưng bà vẫn đi ăn xin để lo cho 2 đứa cháu nhỏ của mình không? Những người như thế thật đáng trân trọng, con trai ạ!”.
Nghe xong câu chuyện của cha, sáng hôm sau cậu bé quay lại con phố cũ xin lỗi bà cụ, rồi nắm tay bà một lúc lâu – một cái nắm tay đầy trân trọng và yêu thương.
Bài học: Hãy nhìn đời bằng tâm chứ đừng nhìn đời bằng mắt!
Theo Huyền Nguyễn / Một Thế Giới
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.