Câu chuyện quản lý thời khủng hoảng: Hai vị giám đốc
Câu chuyện quản lý thời khủng hoảng: Hai vị giám đốc, 54441, Lavender Blog MuaBanNhanh
![]()
Có hai anh em nhà nọ sinh ra trong gia đình có truyền thống kinh doanh. Lớn lên, họ được thừa kế cơ ngơi mà cha mình để lại trước khi mất. Cả hai đều mở công ty riêng và lên làm giám đốc. Tuy nhiên, phong cách quản lý của hai người lại khác nhau một trời một vực.
Người anh đối xử rất khắt khe với nhân viên trong công ty mình. Trong công việc, anh ta đưa ra những chỉ tiêu rất cao, hễ ai không hoàn thành hoặc làm sai thì sẽ bị người anh mắng mỏ gay gắt, thậm chí đuổi việc. Trong giờ làm, các nhân viên ở công ty đó không được phép nói cười mà chỉ làm việc như những cỗ máy. Người anh cho rằng như vậy mới thể hiện được cái khí chất của người làm chủ và muốn em trai học theo mình.
Thế nhưng người em lại hoàn toàn khác. Tuy thân làm giám đốc, giữ chức vụ cao nhất trong công ty nhưng anh vẫn ăn trưa cùng các nhân viên, thường xuyên thăm hỏi, tặng quà các phòng ban trong dịp lễ Tết. Các nhân viên nhìn thấy anh đều có thể nói cười vui vẻ, không cảm thấy sợ sệt hay gò bó. Điều này khiến cho người anh rất không hài lòng. Anh ta cho rằng em mình chẳng ra dáng giám đốc chút nào, sớm muộn thì cũng khiến công ty loạn cả lên. Anh ta thấy không thể khoanh tay đứng nhìn nên thường xuyên đến giám sát công việc của em trai.
Một ngày nọ, anh ta đến đúng lúc người em đang mở cuộc họp, bèn đứng ngoài, mở hé cửa để nghe ngóng tình hình bên trong. Anh ta nghe thấy em mình đang bị một trưởng phòng phê bình. “Sao lại có thể thế được?”, người anh nghĩ vậy và rất tức giận, liền xông vào phòng họp đòi đuổi việc vị trưởng phòng kia. Người em vội can ngăn:
- Anh cả! Không thể đuổi người này được, anh ta có làm sai gì đâu. Cuộc họp này mở ra với mục đích chỉ ra lỗi của mọi người trong công việc mà.
- Vớ vẩn! Em là giám đốc, là ông chủ. Lời của em là mệnh lệnh thì cho dù có sai cũng không ai được phép chỉ trích. Đám nhân viên này chỉ được làm theo, cấm được nhiều lời. Thế mới đúng là ông chủ! Còn em thật chẳng ra thể thống gì cả! – Nói rồi người anh đùng đùng bỏ đi.
Cuộc họp tiếp tục nhưng các nhân viên ở đó đã bị anh ta dọa cho sợ xanh mặt, không ai dám phát biểu gì nữa. Người em thấy vậy, liền nói:
- Công ty này là của tôi, không liên quan gì đến anh tôi cả, nên mọi người đừng để ý anh ấy. Chúng ta cứ họp như bình thường. Nào, ban nãy đến lượt ai rồi?
Thấy giám đốc của mình vẫn tươi cười như thường, các nhân viên mới yên tâm tiếp tục thảo luận.
Không lâu sau, nền kinh tế thế giới có nguy cơ rơi vào khủng hoảng khiến các công ty lớn nhỏ đua nhau cắt giảm biên chế. Người anh chẳng cần suy nghĩ nhiều đã quyết định cho phân nửa nhân viên của mình thôi việc. Điều này ảnh hưởng lớn đến tâm lý và thái độ làm việc của những người ở lại. Công việc nhiều, nhân lực ít, mọi người lại lo lắng, không chuyên tâm vào làm. Chẳng mấy chốc mà công ty người anh đã tự suy yếu và kết cục là hoàn toàn sụp đổ.
Trong khi đó, đứng trước thông tin về nguy cơ khủng hoảng kinh tế, người em xem xét kỹ lưỡng tình hình công ty, thậm chí còn trưng cầu ý kiến của tất cả nhân viên để cùng tìm ra giải pháp tốt nhất. Anh chẳng những không cắt giảm biên chế mà còn mạnh dạn tiến hành tăng lương, khiến các nhân viên ai nấy đều thêm hăng say lao động. Việc kinh doanh trong năm ấy cứ thế phát triển, giúp công ty đứng vững qua cơn bão khủng hoảng tài chính toàn cầu.
Tiểu kết: Mặc dù mỗi người sẽ có cách quản lý khác nhau nhưng tác dụng của việc xây dựng mối quan hệ tốt đẹp giữa ông chủ và nhân viên là không thể phủ nhận. Nhân viên là cấp dưới nhưng đồng thời cũng là cộng sự, là đồng nghiệp của người lãnh đạo. Do đó, chỉ có đối xử công bằng, tôn trọng họ thì tập thể mới thêm đoàn kết, nhân viên mới một lòng dốc sức cho công ty.
Nguồn: Internet
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.