Bố không phải là ông bố hôi hám! Bố là người bố vĩ đại nhất!
Bố không phải là ông bố hôi hám! Bố là người bố vĩ đại nhất!, 58501, Lavender Blog MuaBanNhanh
Mẹ cậu qua đời từ khi còn rất nhỏ. Người bố từ đó một mình nuôi cậu con trai khôn lớn. Hàng ngày bố cậu phải đi làm vất vả từ sáng đến tối không có thời gian chăm sóc cậu bé. Năm đó cậu bé 3 tuổi, bố cậu gửi cậu vào nhà trẻ. Ngày nào cũng vậy, từ sáng sớm bố cậu thức dậy nấu ăn rồi cho cậu tới nhà trẻ. Sau đó đi làm việc.
Ngày đó mỗi lần đi làm về bố cậu đều vội vội vàng đi xe đến cổng trường đón con. Khi nhìn thấy cậu con trai bé xíu, đôi mắt có vẻ díp lại vì buồn ngủ ông xuống xe ôm lấy cậu như để bù đắp tình thương không có mẹ của cậu con trai bé nhỏ trong suốt thời gian qua. Những lúc đó cậu đều hất tay bố ra và nói: “Bố! Bố hôi thế này, lần sau đừng có ôm con nữa”.
Bố không phải là ông bố hôi hám! Bố là người bố vĩ đại nhất ạ!”
Những lúc đó bố cậu chỉ chợt quay đi rồi dụi mắt nói: “Bụi bay vào mắt bố rồi này!”, sau đó chở cậu về nhà và chuẩn bị cơm tối cho cậu. Khi đó cậu vẫn còn nhỏ, còn chưa hiểu chuyện nên nói ra những câu đó làm bố đau lòng như vậy.
Năm tháng cứ trôi qua cậu bé cũng dần hiểu chuyện và cậu cảm nhận được tình yêu thương của bố dành cho mình.
Lần đó trong lúc cậu tập đi xe đạp, chẳng may ngã xuống một cái đầm gần nhà, chẳng ai chịu đến giúp cậu vì cái đầm đó toàn bùn hôi hám. Bố cậu đang làm việc từ công trường xây dựng nhận được tin con trai ở nhà bị ngã xe lập tức phóng xe về nhà.
Nhìn thấy cậu con trai khồ sở nhày nhụa trong đống bùn, ông không ngần ngại chạy lại ôm cậu vào lòng rồi an ủi: “Có bố ở đây rồi con trai!”. Cậu hôi hám như vậy mà bố vẫn ôm cậu vào lòng, vẫn nói những lời yêu thương với cậu. Cậu khóc to thật to vì những lời nói của mình ngày trước. Cậu hỏi bố:
“Bố không giận con à?“
“Giận con? Vì chuyện gì?”, người bố ngạc nhiên hỏi. Thì ra với tình yêu bao la, bao dung của bố, cậu chẳng bao giờ có lỗi lầm gì cả. Dù cho cậu có làm đau hay tổn thương ông.
Sau lần đó cậu không bao giờ còn chê bố hôi hám nữa. Tình cảm của hai bố con còn ngày một khăng khít. Có những chiều tối bố còn giúp cậu tập đi xe đạp, những ngày bố về muộn cậu còn giúp bố làm cơm rồi ngồi chờ bố về ăn.
Một lần cậu ra công trường tìm cha để lấy chìa khóa, hôm đó chứng kiến cảnh bố cậu leo trèo trên công trường để làm việc, mồ hôi nhễ nhại nhưng vẫn luôn chân luôn tay. Chốc chốc lại vác bao cát, chốc chốc lại bê bao xi. Cậu chỉ nhìn bố im lặng rồi không nói gì.
Từ ngày đó trở đi cậu hiểu được rằng tiền ăn, tiền học phí, quần áo, sách vở của cậu,… tất cả đều là những thứ mà bố cậu phải đánh đổi lại bằng sinh mạng của mình dưới ánh nắng mặt trời gắt gao cậu thương bố, thương nhiều lắm.
Lần họp phụ huynh năm đó bố cậu vội vàng từ công trường đến lớp họp cho cậu, các bạn cậu cười nhạo, châm biếm vì bố cậu thật hôi hám, bẩn thỉu, bụi bặm. Lúc đó cậu đã ngẩng cao đầu và nói to với cả lớp: “Bố tớ không bẩn, không hôi, bẩn và hôi là chẳng qua do mắt và trái tim của các bạn nhìn và ngửi không đúng góc diện mà thôi!”.
Trên đường về nhà buổi chiều hôm đó, khi bố cậu lái xe phía trước cậu đã nhoài người lên và thì thầm vào tai bố: “Bố không phải là ông bố hôi hám! Bố là người bố vĩ đại nhất ạ!”
Nguồn: Internet
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.