Bỏ cuộc giữa chừng
Bỏ cuộc giữa chừng, 59185, Lavender Blog MuaBanNhanh
Câu chuyện kể về Nhạc Dương Tử sống với vợ ở nước Việt trong thời kỳ Chiến Quốc. Ngày nọ, Dương Tử nhìn thấy có tấm vải rơi trên đường nhặt lên đem về nhà đưa cho vợ.

-
Bỏ cuộc giữa chừng
Vợ anh nhìn tấm vải rồi nói:
– Thiếp nghe người có phẩn hạnh sẽ không uống nước của tên trộm và người đàn ông liêm chính sẽ không chấp nhận của bố thí. Chàng nghĩ gì khi nhặt đồ người rơi về làm của riêng mình.
Nghe đến đây, Dương Tử cảm thấy rất xấu hổ. Sau này anh kiên quyết tìm thầy giỏi dạy học để làm phong phú thêm kiến thức mình. Nhận sự ủng hộ của vợ, anh bắt đầu cuộc hành trình tìm thầy.
Rồi một năm sau, anh đột nhiên trở về nhà. Vợ anh đang dệt lụa ra chào đón anh và ngạc nhiên hỏi:
– Chàng mới đi có một năm. Sau về sớm vậy?
– Ta nhớ nàng nên về thăm nàng – Dương Tử vừa nói vừa nắm tay vợ mình.
Không nói câu này, vợ anh nhặt cây kéo đến khung cửi nơi cô đang dệt vải.
Chỉ vào tấm thổ cẩm thêu đang dang rở, cô nhẹ nhàng nói:
– Đây là tấm thổ cẩm dệt từ tơ thượng hạng. THiếp đã đan từng sợi để dệt ra nó. Bây giờ thiếp cắt nó mọi việc thiếp làm từ trước tới giờ trở thành vô nghĩa. Cũng như sự học của chàng. Chàng đi tiếp thu kiến thức cần sự nhẫn và cần mẫn. Nay chàng lại bỏ rở giữa chừng. Chẳng khác thiếp cắt vải trên khung cửi này sao?
Dương Tử nghe xong xúc động. Anh rời nhà lần nữa và quyết tâm sẽ không bỏ cuộc giữa chừng trong việc học hành của mình. Vài năm sau, anh đã trở thành người đàn ông rất uyên bác.
Làm việc gì trên đời này cũng cần sự kiên nhẫn mới hi vọng có kết quả thành côngđược. Không phải kiên nhẫn mù quáng một cách ngu dại mà kiên nhẫn và hiểu rõ ý nghĩa việc mình đang làm là gì. Nếu sau một thời gian, trình độ kiến thức khả năng ứng dụng của mình trong lĩnh vực đó không tăng lên thì cần xem xét lại cách làm.
Đó mới là hành động của một người luôn ham học hỏi và mong muốn tiếp lên.
Nguồn: Internet
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.