Bạn không thể làm được việc tốt quá sớm, bởi bạn không biết khi nào nó là quá muộn
Bạn không thể làm được việc tốt quá sớm, bởi bạn không biết khi nào nó là quá muộn, 55716, Lavender Blog MuaBanNhanh
Tôi là một tài xế lái taxi, vì lái ca đêm nên tôi thường trò chuyện với hành khách trên xe cho đỡ buồn. Mỗi hành khách một câu chuyện về cuộc đời khác nhau, họ khiến tôi hết nể phục, đến cười, đến ngạc nhiên, rồi lại khóc. Thế nhưng, hành khách làm tôi xúc động nhất có lẽ chỉ có một. Đó là một bà cụ tầm khoảng 80 tuổi.
Đêm hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ một căn nhà trong khu phố nhỏ ở một thành phố nọ. Lúc đến nơi đã là 2h30 sáng, tôi bước đến gần và gõ cửa.
“Đợi một chút”, giọng của một người lớn tuổi trả lời.
Một lúc sau, cửa mở ra, một bà cụ tầm 80 tuổi bước ra, trông bà như thể ngườiphụ nữ bước ra từ thập niên 40 vậy. Bà nhìn tôi mỉm cười hiền từ: “Cậu có thể giúp tôi mang chiếc vali ra xe được không?”.
![]()
Bước từ trong nhà ra là một bà cụ tầm 80 tuổi, trông bà như người phụ nữ bước ra từ thập niên 40 vậy
Tôi gật đầu rồi đem vali ra xe, sau đó quay lại đỡ bà. Bà luôn miệng cảm ơn không ngớt.
Tôi đáp lại:
“Không có gì đâu ạ! Cháu giúp đỡ bà thì cũng có ngày người khác sẽ giúp mẹ cháu như vậy thôi ạ!”.
“Con trai ngoan!”.
Bước vào trong xe, bà đưa một tờ giấy ghi địa chỉ cho tôi và hỏi: “Cậu có thể lái xe đi qua trung tâm thành phố được không?”.
Tôi liền đáp: “Tất nhiên là được ạ! Nhưng có thể sẽ mất khá lâu để đi đến nơi bà cần đến đấy ạ!”
“Không sao, tôi không vội, cảm ơn cậu!”.
Nhìn qua gương, tôi thấy có tia hi vọng lóe sáng trong đôi mắt bà, mắt bà long lanh hẳn lên.
Bà nói tiếp: “Tôi rất cô độc, tôi không còn bất cứ người thân nào nữa, bác sỹ nói tôi không còn sống được bao lâu nữa”.
Tôi lặng lẽ với tay tắt đồng hồ tính tiền.
Hai tiếng sau, tôi lái xe đưa bà qua trung tâm thành phố. Bà chỉ cho tôi những nơi bà đã từng làm việc, nơi bà và người chồng quá cố đã từng dắt nhau đến đó,…tất cả đều gắn liền với những kỷ niệm đẹp của bà. Bà cười hạnh phúc khi nhắc đến những kỷ niệm đó.
Khi ánh nắng đầu tiên chiếu qua, bà bảo: “Tôi mệt rồi! Chúng ta đi đến địa chỉ kia đi”. Tôi lái xe đưa bà đến địa chỉ mà bà đưa, lúc đến nơi, có hai vệ sĩ đang đứng sẵn trước cửa.
Họ tỉ mỉ dõi theo từng hành động của bà, sau đó đỡ bà ngồi lên xe đẩy. Tôi mở cốp xe và xách chiếc vali đem đến trước cửa cho bà.
“Hết bao nhiêu tiền xe vậy cậu?” Bà vừa hỏi vừa đút tay vào túi lấy túi tiền.
“Dạ, không mất tiền đâu ạ!”.
“Sao lại không mất, cậu còn phải mưu sinh nữa mà!”.
“Không sao đâu bà, vẫn còn nhiều hành khách khác ạ!”.
Tôi cúi người xuống và ôm chầm lấy bà như ôm mẹ mình vậy, bà cũng vòng tay ôm tôi thật chặt.
“Cám ơn con đã cho bà một khoảng thời gian thật ý nghĩa. Tạm biệt!”. Bà nói.
Tôi tạm biệt bà, tôi quay lưng bước đi trong tiếng “sầm” đóng lại của cánh cửa. Từ lúc đó, tôi không nhận chở thêm một vị khách nào nữa, tôi lái xe trong vô định và trầm ngâm suy nghĩ…
Sẽ thế nào nếu bà cụ gặp phải một tài xế nóng tính, hoặc người không kiên nhẫn, không thích chờ đợi người khác? Sẽ thế nào nếu như trong khoảng thời gian cuối đời bà cụ không được tìm lại những ký ức đẹp đẽ kia?
Tôi nhận ra rằng, bạn không bao giờ có thể làm được một việc tốt quá sớm, bởi lẽ, bạn không bao giờ biết khi nào nó sẽ là quá muộn.
Lavender Chưa xác định sản phẩm bán chạy, tiêu điểm.